Gái Gú Việt Nam

Yêu là phải thế! – Tác giả Vi Thăng Long

Phần 2
Tôi thấy mình mãn nguyện với cuộc đời bởi lẽ sinh con với người mình yêu và nhận thấy tình yêu của ông luôn đằm thắm và tôi đã có một người đàn ông để được gọi là chồng và được ông gọi là vợ. Mẹ tôi cũng chiều chuộng hai mẹ con. Suốt ngày giành việc bế và chăm nuôi cu Thắng. Con tôi cũng quấn bà ngoại hơn mẹ. Ông cũng quý con trai mình lắm. Nhiều khi tôi xót thương ông bởi con trai ruột của mình, hòn máu của mình mà không dám xưng là bố chỉ gọi cu Thắng là con nhưng xưng là ông. Tôi biết ông cũng phải kiềm chế ghê gớm lắm. Nhiều lần khi ân ái vợ chồng với ông, tôi bảo:

– Em biết mình buồn vì không được xưng bố với con. Hay là chồng để em… công khai với mẹ nhé? Em cũng nhẹ lòng, con nó cũng được có bố…
– Chưa thể được. Nếu cần công khai thì anh nói chứ không thể để em nói ra. Vợ yêu ạ!

Tôi học năm thứ 3 thì mẹ tôi báo tin lại có bầu. Tôi vui nhưng cũng có chút ghen ghen…

Ông cũng vui ra mặt. Địt nhau xong, ông ôm tôi rất chặt, bảo:

– Oanh có thai rồi. Anh không cho ra chợ nữa. Ở nhà dưỡng thai. Còn em cứ đi học. Con đã có anh lo chăm. Vợ cứ yên lòng nhé.

Tôi nhìn ông thầm cảm ơn người đàn ông của mình, người chồng chung của hai mẹ con tôi.

Mẹ tôi sinh con gái. Bố tôi đặt tên là Lợi, Trần Duy Oanh Lợi. Bố tôi bảo với mẹ:

– Có con gái sinh con làm… đà cho em giữ được thai, không bị sảy như trước. Anh vui lắm vợ ạ! Rồi biết đâu trời cho anh và em có thêm con.

Nghe ông nói với mẹ, dù thoáng ghen tuông nhưng tôi cũng mừng cho mẹ. Qua bao nhiêu năm, mấy lần sảy thai giờ lại đẻ được.

Thế là con Lợi kém cậu (mà thực ra là anh ruột cùng cha khác mẹ với cu Thắng) 3 tuổi. Thắng cũng thương dì và biết nhường nhịn. Bố tôi bảo:

– Bé Lợi cứ gọi anh Thắng là anh cũng được. Vì lớn hơn nên phải chiều em nhé.

Thế là cu Thắng và bé Lợi cứ anh anh, em em với nhau và rất thân thiện, quyến luyến nhau. Mẹ tôi bảo:

– Nhìn hai đứa và thấy cách chúng chơi đùa, ứng xử nhau cứ như hai anh em ruột vậy.

Khi con tôi sắp đi học lớp 1 thì ông bảo với tôi:

– Oanh lại có chửa rồi, mình ạ.
– Anh mừng hay lo?
– Mừng chứ! Việc gì phải lo? Cả em nữa, nếu chửa bây giờ càng tốt. Anh sẽ chăm sóc cả hai vợ.

Tôi và ông vốn chẳng phải kiêng cữ hay dùng bất cứ hình thức tránh thai nào.

Rồi bốn tháng sau, tôi mang thai đứa thứ 2 với ông, bố đẻ của mình.

Khi biết tôi mang bầu, ông mừng lắm. Ôm tôi, ông thủ thỉ:

– Anh rất mừng vì cả em và Oanh cùng có bầu.

Còn mẹ tôi thì bảo:

– Đã lỡ một lần chửa hoang, được bố mẹ tha thứ rồi. Nay lại có thai à? Với ai thì liệu mà trả con cho người ta. Nhà này chỉ chứa được 2 mẹ con nhà cô thôi, cứ sòn sòn đẻ thế thì…
– Cái cô này! Con nó có chửa thì mừng chứ, đẻ ra thì cả nhà phải chăm chứ trả cho ai? Tôi không trách cứ gì thì không ai được nói linh tinh.

Mẹ tôi không nói gì. Nhưng tôi biết vì mẹ sợ ông nên ra bộ mắng mỏ tôi thế thôi.

Khi bụng mẹ mới 5 tháng. Chiều tối khi ăn cơm xong, hai anh em Thắng & Lợi sang phòng bên cạnh nghịch đồ chơi mà bố mới mua cho. Mẹ tôi nói với ông và cũng như là thông báo với cả tôi:

– Em đi khám thai và siêu â