Truyện Sex Má nuôi
Má Hiền 17 năm về trước là em bạn thâm giao với mẹ Dũng, ở cách nhà nó đúng một căn nhà nên việc má nhận nó làm con nuôi vào năm nó năm tuổi là một lẽ thường tình bởi lẽ lúc nhỏ, Dũng là một thằng bé dễ thương, kháu khỉnh bất kỳ ai cũng đều ưa thích, mến yêu.
Từ năm sáu tuổi đến năm mười tuổi là quãng thời gian bốn năm trời đăng đẳng gắn bó với tuổi thơ từng ngày từng ngày lớn lên của Dũng ; hầu như ngày nào cũng giống như ngày nào, nó đều thường xuyên có mặt tại nhà má Hiền nhiều hơn là nhà nó vì má rất mực yêu thương, chìu chuộng nó hết mực.
Má chăm sóc nó từng ly từng tý, nấu nướng hết món này đến món kia cho nó ăn ; lại còn chưa nói đến những khi tắm rửa, thay quần thay áo, dỗ dành ngủ nghê…Má lớn hơn nó những 26 tuổi nghĩa là khi nó lên sáu thì má đã 32 và hiện tại, má đã trãi qua 43 mùa xuân trên thế gian với bao nụ cười hạnh phúc trao gửi cùng nhân loại.
Sỡ dĩ Dũng chiếm được ngay tình cảm của người má nuôi cũng còn do một nguyên nhân bất đắc dĩ khác đó là thằng con trai ruột duy nhất của má tên Hải lớn hơn Dũng một tuổi, cũng kháu khỉnh và dễ thương như nó đã phải theo ba về Cần Thơ sinh sống sau khi hai vợ chồng má Hiền chính thức ra tòa thuận tình ký vào quyết định ly hôn.
Một thân một mình trơ trọi trong căn nhà trệt ba gian, bao nhiêu tình cảm thân thiện má Hiền đều dồn cả vào Dũng-thằng con nuôi của má với tất cả nỗi lòng yêu thương tha thiết, nồng nàng, mênh mông như trời như biển.
Do sinh nở mới chỉ có một lần và như người ta thường nói “gái một con trông mòn con mắt”nên nhan sắc má không hề phai tàn mà trái lại còn mặn mà hơn nét kiêu sa, diễm lệ như hoa hồng khoe sắc ngày xuân dưới ánh ban mai.
Mái tóc má buông lững phủ xõa nữa lưng như là một áng mây thướt tha, mềm mại ; một dãy lụa óng ả, mềm mại ôm lấy khuôn mặt trái xoan hơi dài, mịn màng làn da trắng hồng chẳng khác gì tuyết sơn phi hồ.
Hai hàng chân mày tựa hồ vầng nhật nguyệt cong vút, có thể sánh với làn thu thủy nét xuân sơn nằm vắt ngang đen mỏng trên cặp mắt bồ câu đen láy, long lanh ngời sáng, sắc lẻm như dao cau khiến cho bất cứ gã đàn ông con trai nào vừa nhìn qua cũng đều chết mê chết mệt.
Có thể nói má Hiền đẹp là nhờ ở đôi mắt tuy nhiên còn một chổ nữa nơi diện mạo má cũng rất là thanh tao, lịch sự đó là cái sống mũi dọc dừa của má nằm giữa cân đối với hai gò má trắng bóc như gà lột và nhô cao hai lưỡng quyền.
Điểm đặc biệt nhất trên khuôn trăng vành vạnh của má là đôi môi hình trái tim khá dày mọng, đỏ thắm, rất quyến rũ và mời gọi ; mỗi khi cười luôn luôn để lộ hai hàm răng trắng đều như ngà cùng hai lúm đồng tiền thật dễ mến dễ yêu.
Nói tóm lại, má Hiền là một phụ nữ hội đủ tất cả những gì đáng thương đáng quý nhất của một Hằng Hiền nghê thường thời hiện đại. Thân thể, vóc dáng má thật cao ráo, nảy nở nhưng lại không béo phì, cân đối từ hai bờ vai đầy đặn đến hai gò ngực vun tròn, từ vòng eo thon thả đến cặp đùi săn chắc và cặp giò thon dài cùng hai bàn chân trắng muốt ;
Quả đây là một tuyệt tác kiệt xuất của thiên nhiên, của tạo hóa như là được bàn tay nhà điêu khắc gia thần kỳ sáng chế đến nỗi không biết dùng lời nào để mà miêu tả cũng như là dùng bút nào để vẽ nên cho được.
Do lúc ấy, Dũng vẫn còn là một thằng con nít nên nó chưa hề bị hút hồn bởi nhan sắc mê ly, man dại của má Hiền và trong lúc đầu óc nó vẫn non nớt, tâm hồn nó vẫn như tờ giấy trắng học trò ( chứ không phải là quỷ, là tinh như bây giờ) thì bỗng dưng má bán nhà, từ biệt gia đình nó lên Sài Gòn làm ăn sinh sống cùng gia đình bố mẹ.
Vậy là sau biến cố ấy, bảy năm trời trôi qua, nay Dũng mới có dịp tái ngộ cùng người mẹ nuôi xinh đẹp ; trên đường đi lên Thành phố nguy nga, tráng lệ bằng chiếc xe máy của nó, nó cứ miên man nghĩ ngợi mông lung :
– “không biết má Hiền giờ như thế nào? đang làm gì”.
Nó tưởng tượng giờ đây má đang chễm chệ ngồi nơi quầy thu ngân của một cửa hàng quần áo thời trang nào đó, mặt mày rạng rỡ như mặt trời mọc ban mai.
Lần theo địa chỉ ghi trong mảnh giấy mẹ đưa, Dũng hơi ngỡ ngàng khi đứng trước căn nhà của má Hiền trong một con hẽm ở đường Mạc Đĩnh Chi, phường 5, Quận 11 vì đó tuy là nhà xây một lầu gác nhưng diện tích phải nói là khiêm tốn, chỉ khoảng 24-25m2 là cùng và cửa ra vào căn nhà đóng im ỉm, được khóa ngoài lại bởi một vòng xích xe đạp với một ổ khóa bằng đồng màu vàng xám.
Dũng rời khỏi Bà Rịa lúc 2 giờ chiều và do từ ngã ba Vũng Tàu vào đến đây nhiều đoạn đường bị kẹt xe nên giờ đây đã gần 5 giờ. Ngó thấy phía xế đối diện có một quán cóc của một phụ nữ người Tàu và khoảng 4-5 ông trung niên đang ngồi nhâm nhi café, phì phà khói thuốc.
Nó liền dựng xe trước nhà má Hiền rồi bước qua hỏi thăm xem má đi đâu, làm gì thì thật là ngạc nhiên vì khi vừa nói tên má Hiền thì tất cả từ bà chủ quán đến mấy ông khách đều có vẻ biết nhưng lại cố tình lắc đầu, ra dấu không biết.Rõ ràng là địa chỉ của má Hiền được ghi đúng trên cửa căn nhà cơ mà thì cớ gì không phải cho được?
Chợt nó nghe bà chủ quán lầm bầm trong miệng :
“Ôi, tưởng ai chứ cái thứ đàn bà đứng đường đó thì thôi!”,
Nó thật chả hiểu gì cả vội vàng dắt xe quày quả ra đi. Đi khỏi con hẽm, ra đến đường cái, việc đầu tiên là Dũng kiếm một quán cơm nào đó để ăn buổi tối ; chạy khoảng 10m, nó dừng lại trước một cái quán tấp nập khách ra vào, nó khóa xe cẩn thận rồi vào ngồi nơi cái bàn mé trong cùng và gọi một phần cơm cùng với canh khổ qua, thịt gà kho, đậu que xào….
Nó ngồi ăn thật chậm rãi, ngon lành, vừa thức cơm ngon canh ngọt vừa lặng lẽ ngắm nhìn người qua lại ; nó dự định ăn xong sẽ đi kiếm quán nào đó uống café, chờ cho thật tối sẽ quay lại nhà má Hiền và nó đinh ninh là lúc ấy sẽ gặp được má.
Trả tiền cơm hết 30000đ, Dũng ra lấy xe rồi nổ máy chạy khoảng 100m rồi quẹo về phía đường Lữ Gia, dọc theo trường đua Phú Thọ ; thấy ở nơi gần đầu đường, bên tay phải có một quán café video khá đông khách ngồi xem, nó liền tấp xe vào và gọi một ly café đá với nữa gói thuốc Jet.
Lúc mới vào, nó thấy màn hình Tivi trong quán đang chiếu gần hết một bộ phim Mỹ và sau đó, tiếp tục chiếu một bộ phim xã hội đen Hồng Kông có Trương Quốc Vinh và Cổ Thiên Lạc đóng chung bắn nhau ì xèo ; bộ phim tình tiết rất hay khiến Dũng say sưa ngồi đến gần 90 phút đồng hồ sau để hồi hộp theo dõi cho đến khi kết thúc.
Nhìn đồng hồ thấy đã gần tám giờ rưỡi, nó vội vã gọi chủ quán tính tiền rồi ra nổ máy xe thì hỡi ôi, lúc này nó mới phát hiện ra là bình xăng xe Honda của nó đã cạn không còn một giọt xăng.
Dũng đành lội bộ, dắt xe đi trên con đường Lữ Gia và nhờ vậy, nó mới nhìn nhận ra dưới hàng cây cổ thụ bên lề phải đường chập chờn “những con bướm đêm” rực rỡ muôn màu sắc áo đang kèo nèo chào mời khách qua đường. Nó lầm lũi bước đến cuối con đường thì bỗng có một bóng hồng núp sau gốc cây bước ra, chụp tay nó với lời níu kéo :
– Cậu ơi! Đi chơi…với tôi đi!
Dũng nhìn người phụ nữ há hốc miệng, kinh ngạc không nói nên lời và người nọ cũng nhìn nó trân trôi quá đỗi ngạc nhiên vì đó chẳng ai xa lạ mà chính là má Hiền vì sau bảy năm trời xa cách, nó thấy má vẫn như xưa .
Chỉ có điều hơi khác chút là má lòe loẹt phấn son và thật chẳng hiểu vì sao cuộc đời má lại xuống dốc một cách thê thảm đến nỗi phải làm gái đứng đường như thế này?
Trong phút chốc, nó chợt hiểu vì sao mấy người hàng xóm gần nhà má lúc chiều làm ra vẻ như là không quen biết má ; đó là vì họ sợ không dám liên lụy đến một phụ nữ làm nghề “bán hoa”.
Chẳng khác gì người ăn cắp bị bắt quả tang, má Hiền lấm lét, im lặng đi bên cạnh Dũng và sau khi nó đổ được xăng tại một cây xăng gần đó, má mới lặng thinh ngồi lên yên sau xe nó rồi nó chẳng nói chẳng rằng, nổ máy xe chậm rãi lên ga chạy vòng lại đường Mạc Đĩnh Chi.
Vì má nói rằng má chưa dùng bữa tối nên Dũng dừng lại trước một quán hủ tiếu Ba Tàu ; hai má con ngồi nơi chiếc bàn ngoài cùng và do đã ăn lúc chiều nên nó chỉ uống một ly sữa đậu nành đá cùng lúc im lặng ngồi nhìn má Hiền ăn tô hủ tiếu mì trông thật ngon lành.
Dĩ nhiên là nó không thể nào vui lòng trước cái công việc hiện tại của má một chút xíu nào cả giống như mọi người chắc chắn là không ai hoan nghênh, tán đồng rồi nhưng vì lòng yêu thương, kính trọng má từ trước đến giờ nên nó không sao phiền trách má được.
Sau khi ăn xong, nó nổ máy xe chở má Hiền về lại con hẽm lúc chiều rồi dừng lại trước căn nhà trệt lầu gác và má lấy chìa khóa trong túi xách ra mở vòng xích khóa cửa ; khi dắt xe vào bên trong nhà, nó mới cảm nhận được vẻ trống trãi, tuềnh toàng của ngôi nhà.
Gian trệt ở dưới là tủ búp phê cũ kỷ trên đặt một cái tivi màu 16 in ; cách đó không xa là chổ nấu bếp với bếp dầu lò xo, chạn chén bát và ống muỗng đũa, lu gạo, nhà vệ sinh chung với nhà tắm diện tích khoảng chừng 2-3m2 đặt tại một góc nhà được xây quanh lại bằng carton nẹp gỗ cùng một cánh cửa bằng nhựa plastic màu vàng.
Mé bên tay phải là một cầu thang bằng gỗ có tay vịn ép sát tường, dẫn lên một cái gác cũng bằng gỗ chiếm lấy một khoảng không gian bằng nữa gian nhà ; trên gác, chổ ngủ là một tấm nệm mouse lớn dày 1-1,5dm phủ lớp drap bằng vải thun bông xanh và gần đó là tủ quần áo bằng nhôm inox màu hồng.
Có lẽ trong nhà không có muỗi nên phía trên nệm không có mùng giăng mà thay vào đó là một cái quạt máy Asia gắn chết vào tường, không ngừng quay qua quay lại thổi không khí mát dịu cho bầu không gian nơi tấm nệm ; mặt nệm một đầu được sắp xếp ngay ngắn hai cái gối tai bèo và một cái mền màu hồng khá dày.
Hồi còn nhỏ, cách nay sáu năm về trước, Dũng vẫn thường ở lại ngủ chung gường chung chiếu với má Hiền nên ngày hôm nay, có ngủ chung với má đi chăng nữa thì đó cũng là điều bình thường thôi đối với nó và do khá mệt mỏi vì chuyến hành trình gần cả 100 cây số từ Bà Rịa lên đến đây nên giấc ngủ đêm đầu tiên đến cùng nó khá dễ dàng, say sưa, không mộng mị.
Qua đêm hôm sau, có lẽ đã thông cảm cho hoàn cảnh má Hiền bị gia đình ruồng bỏ, vốn liếng dành dụm lại bị vợ chồng người anh lừa đảo chiếm đoạt nên Dũng vui vẻ chở má ra đoạn đường Lữ Gia để hành nghề.
Tại thế giới “về đêm” này, phải nói là có khá nhiều bông hồng di động, bông nào bông nấy cũng đều trẻ trung, xinh đẹp lộng lẫy, mê hồn còn má Hiền tuy nhan sắc vẫn chưa phai tàn nhưng ở đây má lại là lớn tuổi nhất nên ế khách đối với má là chuyện đương nhiên và thường xuyên ; thậm chí má còn bị bọn chúng giành khách, xua đuổi.
Do vậy, chổ của má là đoạn cuối con đường Lữ Gia giáp với đường Bình Thới khá vắng vẻ ; khách của má đa phần là trung niên và lão niên hoặc những tay nhà quê ít tiền, những thanh niên mới lớn cỡ tuổi Dũng tập tành ăn chơi cho biết mùi đời.
Vì thế trong khi giá cả của bọn “bướm đêm” kia là 400000 – 500000đ thì chi phí sau mỗi dịch vụ quan hệ với khách, má Hiền chỉ lấy từ 100000-200000đ.
Khoảng thời gian từ 7 giờ đêm trở đi, Dũng vào quán café-video ngồi nhâm nhi café đá, đốt thuốc Jet hết điếu này đến điếu khác, xem phim kinh dị, phim xã hội đen…chờ đến 10 giờ là nổ máy xe chạy đến rước má Hiền về nhà.
Từ ngày có Dũng lên đây, hầu như đêm nào má Hiền cũng đều kiếm được bộn tiền nên qua ngày hôm sau, cùng với những chi phí khác trong gia đình, má tự tay đi mua thực phẩm về nấu thành những món ăn ngon lành cho thằng con nuôi thưởng thức.
Tuy biết Dũng có tiền riêng nhưng má cũng vẫn cho nó tiền ăn sáng, tiền uống café mỗi ngày ; cứ thế cuộc sống hai má con cứ bình lặng trôi qua từ ngày này sang ngày khác cho đến một hôm, Dũng ở Sài Gòn đã được nữa tháng thì xảy ra một chuyện khá buồn cười.
Số là tình cờ, nó quen biết với một chú tài xế xe ôm trạc tuổi má Hiền, tay này cũng đã từng là khách của má ; vào một buổi tối, trong lúc chờ đợi má, nó gặp gã dọc đường và hai người rủ nhau đi nhậu rượu đế với khô đuối nướng ở một quán cóc bên đường.
Rượu vào lời ra, gã tài xế luôn mồm xuýt xoa khen ngợi má Hiền tuy lớn tuổi nhưng thân hình vẫn còn đầy đặn, bốc lửa và rất điệu nghệ. Tối hôm đó, vì vui chuyện với gã nên Dũng uống khá nhiều, hơn một xị trong người chứ chẳng chơi nhưng nó vẫn cố tỉnh táo chở má nuôi của nó về nhà.
Vốn trong người nó từng mang dòng máu hoang lạc cộng với lời bình phẩm của gã tài xe ôm về má Hiền và men rượu hừng hực trong người nên khi vào nhà rồi, trong một phút bốc đồng, nó móc trong túi ra 300000đ nhét vào tay má ;
Thế nhưng nó chưa kịp hành động gì cả thì gò má trái của nó đã lãnh trọn cái tát tai nảy lửa của má vì má hiểu được thâm tâm nó muốn bậy bạ với má.
Nó lặng thinh giây lát, lúng búng nói lời xin lỗi má rồi lên gác, lăn ra nệm ngủ li bì. Qua ngày sau, má Hiền bỗng dưng bị chứng cảm lạnh, nóng sốt nằm li bì trên gác, không sao trở dậy được ; thế là mọi công việc nhà Dũng phải đảm đương hết từ đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, quét lau nhà cửa thậm chí ngay cả đến việc giúp má Hiền lau mình, thay quần áo, giặt giũ…
Nó chăm chút cho má từ nồi cháo thịt rắc tiêu hành cho đến viên thuốc, từ cái khăn dấp nước nóng đắp lên trán hạ sốt cho đến những lúc ngồi dùng quạt lá quạt mát cho má vì cúp điện…
Má Hiền thật hết sức cảm động, không sao nói được nên lời vì tấm chân tình mà thằng con nuôi dành cho má thể hiện qua việc nó chăm sóc má bị bệnh chu đáo, tử tế.
Tuy rằng má không thể nào chấp nhận hành động của nó quá sỗ sàng, thô lỗ với má vào buổi tối nọ nhưng với linh cảm của một phụ nữ hồi xuân, má biết nó có cảm tình với má cũng như biết nó nghĩ gì, muốn gì nơi má và đương nhiên là má không thể nào tức thì đáp ứng cho nó ngay được mà phải còn có thời gian để suy nghĩ, lựa chọn nữa.
Đêm nay là đêm thứ ba, má Hiền đã hoàn toàn bình phục. Nằm trên gác trong lúc Dũng đang giặt quần áo dưới nhà, má nghĩ ngợi mông lung là rồi đến một lúc nào đó, má và nó sẽ…. ;
Nghĩ đến đó, má chợt đỏ dựng hai gò má như gái mười tám, cả người như có lửa bốc lên rừng rực khó chịu vô cùng. Mười một năm qua, hiu quạnh và cô độc trong kiếp sống không chồng không con, lúc nào má Hiền cũng trông mong một tình yêu đích thực để phần nào đó an ủi, bao dung chuỗi thời gian còn lại trong quãng đời về cuối của má và hiện tại, một phụ nữ bán hoa như má đây chắc có lẽ rất khó mà kiếm được mối tình trong mơ như vậy.
Lúc này, ở nhà dưới, Dũng đã giặt xong quần áo, nó móc từng cái, từng cái vào móc nhôm rồi treo vào cái giàn sắt sơn xanh ; nó lặng lẽ bước từng nấc thang một lên gác. Thấy nó, má Hiền vội nằm gọn người lại vào mé trong tấm nệm để nhường mé ngoài cho thằng con nuôi của má ; vẫn chưa nằm xuống, Dũng lần tay đặt lên trán má rồi nói :
– Bữa nay, má hết sốt hẳn rồi nè!
– Ờ, má khỏe hẳn rồi – Giọng má hơi nũng nịu- Nhờ có con đấy. Má cám ơn con nhiều lắm!
– Má là má của con, khi má bệnh tất nhiên con phải lo cho má rồi, sao má lại cám ơn con?
– Con thấy má trước giờ chỉ sống đơn độc mỗi một mình phải không nào? Nếu nay không có con mà lại bị bệnh như thế này, thật má chẳng biết xoay sở ra làm sao nữa.
Nói xong, má nhỏm người ngồi dậy, tính nhờ Dũng đấm lưng giùm vì má cảm thấy hơi mỏi bìa lưng.
Nhưng bỗng ngọn đèn trái ớt màu xanh cắm nơi ổ phích hàng đêm soi sáng gian gác tắt phụt đi do nguyên nhân cúp điện ; hơn nữa, ngọn đèn neon ở nhà dưới Dũng đã tắt khi nãy nên lúc này, toàn bộ gian nhà tối thui đến nỗi ngửa bàn tay cũng không trông thấy gì cả.
Thật tình mà nói, chẳng biết là má Hiền và Dũng hai má con đang làm gì với nhau trong bóng tối mù mịt, chỉ nghe thấy tiếng thở khác thường của hai má con. Chỉ trong chốc lát, điện lại cháy sáng chói lên rạng rỡ, soi rọi mọi nơi mọi chốn nơi căn gác lầu nhà má Hiền cũng như mọi chuyện bất thường đang xảy ra.
Quả là kỳ lạ vô cùng! Không biết là ai chủ động trước ai cũng như là ai quyến rũ ai mà chỉ trong giây phút, má Hiền đã ngồi lọt thỏm vào bên trong vòng tay ôm của thằng con nuôi còn Dũng thì đang nhẹ nhàng hôn lên mái tóc dài mượt mà, êm ái của má.
Má Hiền lẩm bẩm trong miệng : “Đèn cháy…đèn cháy…con”
Và tuy nghe rất rõ câu nói của má như một lời cảnh báo, nhắc nhở nhưng Dũng cứ phớt lờ đi như không hề nghe thấy, cứ thế mãi miết hôn lấy hôn để lên tóc má.
Rồi bất chợt, đôi môi nó lần qua hôn lên vầng trán cao của má, cái thứ nhất, cái thứ hai, cái thứ ba, cái thứ tư.…., cái thứ chín, cái thứ mười.
Tuy đã có linh cảm là thế nào rồi cũng sẽ xảy ra chuyện giữa mình với thằng con nuôi nhưng do cớ sự đến quá bất ngờ, không sao lường trước được, má Hiền trong lòng cảm thấy chưa thực sự an tâm lắm trước sự tỏ tình của Dũng nên má vẫn cứ cố tình nghiêng mặt qua, nghiêng mặt lại để né tránh đôi môi thằng con.
Lẽ đương nhiên là má Hiền chỉ né tránh thôi chứ không phải là phản đối, cự tuyệt ; má bồi hồi nhớ lại mới vừa lúc nãy đây thôi, khi vừa mới cúp điện, do tối quá không nhìn thấy đường nên hai má con cùng một lúc chủ động vòng tay ôm lấy thân thể của nhau cho đỡ sợ nhưng rồi sự đụng chạm xác thịt chỉ trong chốc lát đã khơi gợi, đưa đẩy hai má con càng lúc càng tiến xa hơn, vượt qua rào cản ranh giới quan hệ má con nuôi để cho nhau tình yêu.
Đúng là má Hiền không thể nào tự dối lòng mình được nữa cho nên trong hơi thở hổn hển, dồn dập gần như muốn tắt, má bắt đầu hôn trả lại vào tóc, vào trán, vào mắt, vào mũi Dũng trong khi đó thì nó cũng đang hôn lần xuống mắt, xuống mũi má.
Sự rung động của con tim, sự nhạy cảm của thể xác khiến cho những nụ hôn hai má con trao cho nhau phát ra những thanh âm chóp chép lẫn trong tiếng thở bồi hồi, xao xuyến.
Chỉ trong chốc lát, Dũng đã gần như hôn khắp khuôn mặt khả ái , xinh đẹp của người má nuôi và má thổn thức đón nhận hết tất cả những nụ hôn Dũng thiết tha tặng cho mình với bao nỗi niềm khao khát, thèm muốn cực độ.
Phải nói rằng sau khi nghe gã tài xế xe ôm khen ngợi về thân thể má Hiền trong cuộc nhậu đêm nọ rồi bị má cự tuyệt, Dũng thực sự để ý đến má nhiều hơn trước ; đôi lúc, nó len lén nhìn những đường cong tuyệt mỹ nơi người má sau lớp vải áo mỏng tanh khêu gợi.
Rồi do cơn sốt của má Hiền kéo dài nên gần như Dũng đã quên hẳn đi những toan tính âm thầm thèm khát nhục dục cũng như nhan sắc má Hiền, một bóng hồng tuy đã gần về chiều nhưng vẫn còn sắc nét, rạng ngời ngát hương một mùa xuân bất tận.
Đêm khuya thật vắng vẻ, tĩnh mịch, tuyệt nhiên không hề có lấy một thanh âm nào cả ngoại trừ tiếng chắc lưỡi của những chú thạch sùng bò lui bò tới trên tường, trên trần cùng tiếng hổn hển thở, tiếng nhịp đập dồn dập của trái tim má Hiền và Dũng.
Đâu đây như mơ hồ văng vẳng nhẹ nhàng bản nhạc Love Story du dương, trầm bổng như làm vọng lên từ cõi lòng hai người nam nữ chênh lệch nhau 26 tuổi những nốt nhạc tình rạo rực, xao xuyến, bồi hồi và bâng khuâng trong nhung nhớ.
Hai má con lúc này đang lặng lẽ nhưng lại rạo rực cùng nhau chập chững, dọ dẫm từng bước bước vào tình yêu khi mà đôi môi thằng con mày mò tìm kiếm đôi môi hồng đỏ, mềm mại, đầy lôi cuốn và quyến rũ của má.
Nụ hôn đầu đời của hai má con quả thật vụng về, lúng túng, lụp cha lụp chụp vì dù sao đây vẫn là lần đầu tiên, ngay đến trong tư tưởng vẫn chưa lường trước được nhưng lại đang xảy ra trong xúc cảm run rẫy, nồng nhiệt, say sưa, cuồng loạn và hai má con trao tặng cho nhau bằng tất cả nỗi niềm yêu thương, hoan hỉ vô bờ vô bến.
Hai bờ môi càng lúc càng rộng mở, càng lúc càng luồn sâu vào nhau cho đến lúc răng cọ sát vào răng, lưỡi quấn quýt lấy lưỡi ; những giây phút đầu tiên, hai má con còn ngượng ngùng, e thẹn nhưng càng về sau thì hai má con càng quá đỗi thực sự tự nhiên, dạn dĩ và táo bạo.
Nếu không lầm thì trước kia – má Hiền nhớ lại- má và ba thằng Hải cũng chưa bao giờ trao cho nhau nụ hôn âu yếm, ngọt ngào và nồng nàn như nụ hôn má cùng thằng con nuôi hiện giờ trao cho nhau ; từ trước đến giờ, má từng trãi qua vòng tay ôm của không biết bao nhiêu gã đàn ông con trai nhưng cũng vẫn chưa hề có ai lại tha thiết, đắm đuối hôn má như Dũng hiện tại đây.
Tại sao cớ sự gì lại như vậy? Rõ ràng là má Hiền và Dũng, hai má con không ai có thể lý giải được căn nguyên! Hai người chỉ biết có nhau, biết rằng họ đang yêu nhau, đang ân ái, làm tình cùng nhau với tất cả những gì họ có trong trái tim, trong toàn bộ thể xác ; họ hoàn toàn quên hết tất cả, quên không gian, quên thời gian, quên luôn mối quan hệ má con nuôi giữa hai người.
Xung quanh nơi hai khóe miệng má Hiền và Dũng đều liên tục tứa ra những giọt nước bọt nhễu nhão dài xuống nhưng hai má con vẫn không hề hay biết hoặc đoái hoài gì đến chúng cả ; hai đầu lưỡi hai má con chẳng khác gì hai con rắn đang giao hòa, quấn quýt vào với nhau trong mùa động dục.
Má Hiền và Dũng lúc này không sao nằm yên một chổ được mà cả hai đều cùng một lượt ôm nhau trong vòng tay hạ