Gái Gú Việt Nam

Tình anh em – Tác giả Vịt

Phần 79
Mở tưởng mình là một ai đó oai phong, hoành tráng, cảm giác thật ngọt ngào. Nhưng mà đối diện với thực tế phũ phàng hiện tại, bạn sẽ thấy đắng gấp vạn. Tôi đương nhiên với giấc mơ được làm Thiên Hoàng, và mẹ tôi là Thiên Hậu cảm giác dù nghĩ là hơi vọng tưởng. Nhưng tôi vẫn có cảm giác ngọt ngào, để rồi nuốt trái đắng ngay sau đó khi đối diện với thực tế. Bởi vì trước khi lên đường, hàng ngày tôi vẫn đến Hoa Cát Bạch Hổ làm một tổng tài bù nhìn, thứ mà tôi nếm được ngay mỗi ngày. Là họ tuy có chào tôi cung kính, nhưng tôi nghĩ là họ sợ chú Bạch, còn gần như mọi mệnh lệnh tôi phát ra chẳng ai xem trọng. Chỉ có mệnh lệnh từ chủ tịch Hoa Cát kia là có uy lực, chứ tôi nói chúng cũng chỉ vâng dạ rồi cho qua…

Nên để mà nói làm Tổng Tài ở Hoa Cát Bạch Hổ, là một việc vô cùng nhàm chán và nhạt nhẽo, nó còn không bằng cái vị trí Anh Lớn của tôi ở Bar Đại Đồng, nơi đại bản doanh của tôi hiện tại. Vì thế tôi cũng rất mong mỏi cái việc đi Tam Giác Vàng để đổi gió, và còn có cứu được Rurouni Kenshin, thêm một mãnh tướng. Và vén màn bí mật về tổ chức Thiên Địa Hội, tuy vậy tôi thấy tôi có là Thiên Hoàng đi chăng nữa, thì cũng chỉ là Hoàng đế không ngai. Hình như cái công thức Thanh Tử để tạo ra siêu bạch phiến kia. Nó mới là vương miện hay ngai vàng, không có nó cũng chẳng thể đăng quang…

Tôi có soi Mỹ Mỹ nhiều hơn, nhưng dường như cô ta không hề có sơ hở nào cả, cho nên mọi thứ vẫn cứ bế tắc. Hơn nữa cô ta là một con cáo già, thì dễ gì mà lòi đuôi cho tôi thấy. Cứ nhớ lại lời lão Thiên là tôi lại “A cay” con Mỹ Mỹ thật sự, còn Mỹ Mỹ giả em ấy mới là đáng thương, cũng kiểu một con rối như tôi mà thôi. Càng nghĩ càng nát óc, đau dái chả có gì sáng ra được. Nên tôi lái xe qua Bar Đại Đồng tính gặp bọn Cu Sủn để làm vài chén rượu cho quên sầu…

Xe đi ngang qua phố Thái Hà, thì tự nhiên thấy một con bé cầm cái ô đen vẫy xe tôi, bình thường chắc tôi kệ con mẹ nó thôi. Tôi và nó biết đéo gì nhau mà vẫy chứ, có khi là vẫy ai đó thôi đâu phải tôi. Nhưng cái ô đen ấy cho tôi liên tưởng tới Hắc Muội của Hắc Bạch Vô Thường, nên tôi dừng lại mở cửa xe ra hỏi:

– Này bé con đi đâu vậy?

– Sang Gia Lâm…

Một thanh giọng lạ hoắc, nhưng tôi nghĩ là cái ” bình thuốc độc di động bé ” ấy nó lắm trò. Nên tôi không nghi kỵ gì cả cho nó vào ngồi phụ bên cạnh ghế lái của tôi. Rồi thẳng tiến sang phía Gia Lâm, con bé đeo cái ” rọ mõm ” kín mít mặt, nên tôi không thấy gì qua cái khẩu trang. Ngoại trừ một đôi mắt to tròn đen láy, với hàng mi dài tự nhiên cong vút, trông nó hơi lạ nên tôi khẽ bảo:

– Bỏ khẩu trang ra thôi chứ… còn ai nữa đâu mà ngại…

– …

Con bé im lặng chẳng nói chẳng rằng, chỉ khi qua cầu Chương Dương rồi nó mới nói mỗi câu ngắn gọn:

– Đi tiếp Hưng Yên,