Ngọc Cẩm
Sau ngày “mệt nhọc” hôm đó Ngọc Cẩm đã cảm thấy nhẹ nhỏm hơn vì đã giải quyết xong việc của bản thân mà tập trung vào việc du học của mình. Thiên và Bảo cũng đã giữ lời hứa của mình không đăng bất cứ đoạn clip hay hình ảnh nào của Ngọc Cẩm lên mạng nhưng ngược lại Ngọc Cẩm cũng đã hứa khi du học xong sẽ về “gặp lại” hai cậu học trò của mình. Ngọc Cẩm đã chuẩn bị xong hành trang và giấy tờ chuẩn bị cho chuyến đi của mình, nàng nhờ Thiên và Bảo mang hộ hành lý của mình của ra sân bay và trước để làm thủ tục cất cánh. Máy bay từ từ cất cánh bên trong cửa sổ máy bay Ngọc Cẩm trầm ngâm nhìn vào khoảng thời gian kỷ niệm của mình ở Việt Nam, nhìn lại toàn cảnh quê hương của mình một lần nữa để bước ra một thế giới mới.
Sau hơn 5 tiếng trên máy bay cuối cùng Ngọc Cẩm cũng đã có mặt tại Seoul, nàng nhìn xung quanh một khung cảnh mới mẻ, lạ lẫm trước mặt mình. Nàng hít thở sâu đặt quyết tâm mình sẽ tận dụng tốt cơ hội này của mình. Nàng ra khu vực chờ thì tên nàng được vang lên ở xứ người…
– Cẩm… Cẩm đây nè!!!
Ngọc Cẩm nhìn quanh khi nghe tên mình, nàng thấy Kim Anh cô bạn cùng quê của mình. Nàng vội cầm vali kéo đến bên bạn mình. Cả hai cô bạn ôm chầm lấy nhau sau từng ấy năm xa cách.
– Kim Anh ơi… tao nhớ mày chết đi được…
– Tao cũng nhớ mày nữa chào mừng mày tới Hàn nhé…
– Gặp mày tao mừng quá không gặp mày tao cũng không biết làm sao…
– Thôi không nói nữa… đi… đi về nhà tao nghỉ ngơi cái đã…
– Khoan mày cho tao mượn điện thoại gọi về cho cha tao cái…
– Lên xe rồi gọi tao cũng nhớ chú ba quá, à quên giới thiệu…
Kim Anh chỉ tay về người đàn ông Hàn Quốc đứng bên cạnh, dáng người cao khoảng 1m8 cao ráo, thân hình hơi gầy trong bộ áo vest sang trọng và đặc biệt cái nhìn đầu tiên của Ngọc Cẩm về người đàn ông là đôi mắt một mí, bọng mắt to và khóe mắt như biết cười. Mái tóc uốn cao, mái ngang chuẩn kiểu thịnh hành của người Hàn. Người đàn ông nở nụ cười chào Ngọc Cẩm, nàng cũng gật đầu chào lại.
– Đây là Dong – hyun chồng mình…
– Chào anh…
Người đàn ông lên tiếng…
– 안녕 (Xin chào)
*** Vì tiện cho mọi người nên mình xin dịch những câu nói bằng tiếng Hàn sang tiếng Việt cho mọi người dễ theo dõi nhé***
Trên chiếc xe hơi sang trọng Ngọc Cẩm và Kim Anh nói đủ thứ chuyện từ quê lên thành phố, Kim Anh rất vui vì gặp được đồng hương nơi xứ người và đặc biệt là người bạn thuở nhỏ. Ngọc Cẩm gọi về nhà cho bà Mai để thông báo rằng nàng đã an toàn để bắt đầu du học, Kim Anh cũng có dịp hỏi thăm hàng xóm của mình và hứa sẽ chăm sóc cho Ngọc Cẩm thật tốt. Chiếc xe dừng ở một ngôi nhà sang trọng với hàng rào cao tường xung quanh, Ngọc Cẩm bước xuống xe ngó nghiêng quả thật không khí bên Hàn lạnh hơn bên Việt Nam nó làm Ngọc Cẩm nhớ đến không khí Đà Lạt se lạnh mà thoải mái.
Bước đến vào nhà một người đàn ông chạc tuổi 50 dáng người cao ráo bước ra chào hỏi, Ngọc Cẩm chỉ đáp lại bằng cái gật đầu quen thuộc của người Việt. Kim Anh giới thiệu đó là ba chồng Hyun – woo của cô, cả 4 người dùng bữa trước khi Dong – huyn bắt đầu chở nàng đến ngôi nhà mà Kim Anh đã chuẩn bị cho Ngọc Cẩm. Vợ chồng Kim Anh chở Ngọc Cẩm đến một ngôi nhà nhỏ ở Nam – gu, Pohang nằm ở phía đông nam của Hàn Quốc. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng đối với Ngọc Cẩm đó không thể là một chỗ nào lý tưởng hơn để nàng bắt đầu cuộc sống ở Hàn của mình.
Ngôi nhà được xây dựng theo kiểu Hanok một kiểu nhà đặc trưng của Hàn quốc. Kim anh cho biết…
– Đây là ngôi nhà của vợ chồng mình lúc trước khi mới qua thì sống ở đây nhưng do làm việc mình chuyển về gần ở với chồng mình, chỗ này thì cách nơi mình ở hơn 60km nhưng gần chỗ bồ học hơn. Vốn dĩ vợ chồng mình định bán nhưng do nhiều kỷ niệm mà giữ lại và giờ bồ ở đây nên cũng coi như có người giữ gìn giúp vợ chồng mình.
– Cảm ơn bồ nhiều nha Kim Anh, quả thật mình ngại ở ký túc xá lắm…
– Có sao đâu tui với bồ đâu còn xa lạ chơi với nhau từ nhỏ tới lớn rồi…
– Nhưng mà tui nói trước nha Kim Anh, tui thuê chứ không có ở nhờ nha…
– Biết rồi bồ nói vấn đề này mãi thôi để tui gọi dịch vụ dọn dẹp giúp bồ nhé…
Ngôi nhà được dọn xong quả thật công nhận hiệu quả làm việc của người Hàn rất cao, dọn cả căn nhà chư đến một ngày. Ngọc Cẩm chỉ dọn vào và ở để chuẩn bị cho việc học, vợ chồng Kim Anh dẫn Ngọc Cẩm mua một ít vật dụng cá nhân rồi giới thiệu một số nét đặc trưng cũng như cách sống của người Hàn dành cho nàng. Kim Anh đã dành gần một tuần để đưa Ngọc Cẩm đi chơi ở Hàn Quốc trước khi bắt đầu việc học, hầu như đêm nào cả hai cũng tâm sự tới khuya mới chịu ngủ.
Thấm thoát đã hơn một tuần từ khi Ngọc Cẩm đặt chân đến Hàn Quốc, vợ chồng Kim Anh cũng đã về và mọi thủ tục nhập học vợ chồng Kim Anh đã giúp nàng giải quyết xong. Ngọc Cẩm lao đầu vào học tiếng Hàn và học hỏi phong tục tập quán của xứ Kim Chi, nó sẽ giúp cho nàng rất nhiều trong 3 năm ở nơi đây.
Cuối tuần Kim Anh lại đến để dẫn Ngọc Cẩm đi vui chơi cũng như biết thêm về người Hàn. Kim Anh dẫn Ngọc Cẩm đến một quán rượu nhỏ ở gần biển để tâm sự. Kim Anh hỏi kẽ Ngọc Cẩm…
– Bồ có dự định gì chưa…
– Thì học cho xong rồi về thoi…
– Không ý mình là bồ có tìm một việc gì đó làm không?
– À mình cũng tìm một việc gì đó để tìm thêm thu nhập mặc dù học bổng toàn phần nhưng cũng cần có việc làm…
– Mình biết thế nào bồ cũng muốn làm mà đâu ăn ở không phải không?
– Mà sao bồ hỏi việc này Kim Anh…
– Thì có chuyện mới hỏi bồ, nơi chỗ chồng mình có một trang trại dâu cần người phụ bồ có thể đến đó làm việc…
– Vậy thì xa lắm…
– Cũng không xa đâu cách nhà mình hơn 20km nhưng cách chỗ bồ khoảng 30 phút chạy xe à…
– Vậy cũng được việc nào cũng là việc mà nhưng đợi mình ổn định và lấy bằng lái đã…
– Ok quyết định vậy đi còn xe cộ mình có nói chồng mình dọn lại chiếc xe cũ rồi, tuy cũ nhưng chạy rất êm đủ để cậu đi học tránh nắng tránh mưa…
– Thật sự bồ giúp mình nhiều lắm nhiều luôn ấy Kim Anh…
– Có gì đâu gặp bồ mừng muốn chết có người Việt mình hủ hỉ cũng vui.
Thế là mọi công việc cũng như nơi ở của Ngọc Cẩm đã được suôn sẻ giờ đây chỉ còn bắt đầu cuộc sống của nàng thôi. Đây là ngày đầu tiên Ngọc Cẩm bước vào học chính thức tuy đã vào một vài lần làm thủ tục nhập học nhưng cảm giác lạ lẫm vẫn còn đối với nàng. Pohang hay gọi là Đại học khoa học và công nghệ Pohang là nơi mà Ngọc Cẩm sẽ gắn bó trong mấy năm ở Hàn Quốc một ngành được nàng đào tạo là ngành Khoa học & kỹ thuật máy tính. Trường nằm ở Cheongam – ro, Jigok – dong, Nam – gu, Pohang, Gyeongsangbuk – do, Hàn Quốc. Điều đầu tiên của Ngọc Cẩm đối với ngôi trường là một khuôn viên quá rộng với diện tích trên 2, 2 triệu m2 với toàn là trang thiết bị hiện đại.
Chương trình đào tạo của Ngọc Cẩm ở đây được tiếp xúc với rất nhiều người có cả những người ở Đông Nam Á đến để du học trong đó có cả người Việt. Việc học ở Hàn rất được quan tâm, các học sinh và sinh viên phải chú tâm vào việc học nếu không đến khi thi là không qua được kỳ thi kiểm tra và phải tốn chi phí học lại. Những du học sinh khi qua du học tại Hàn Quốc bắt buộc phải học qua một khóa về ngôn ngữ tiếng Hàn, nếu làm bài kiểm tra đậu thì mới được vào trường học chính thức, còn nếu không đậu phải đóng tiền học lại, nhưng đối với người học nhanh hiểu nhanh như Ngọc Cẩm thì điều đó quá dễ dàng.
Mọi công việc cũng như việc học của Ngọc Cẩm đã đi vào nề nếp nàng đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống ở Hàn. Kim Anh và Ngọc Cẩm vẫn hay gặp nhau vào cuối tuần để đi chơi, tâm sự. Nay là một ngày cuối tuần và Ngọc Cẩm được vợ chồng Kim Anh mời đến nhà để dùng tiệc, nàng đã chuẩn bị từ sớm để ghé mua một món quà cho gia đình Kim Anh đây là lần đầu tiên nàng dự tiệc ở nhà của cô bạn mình sau vài tháng sinh sống ở Hàn.
Đến nhà cô bạn thì bác Huyn – woo ra mở cửa cho Ngọc Cẩm, giờ đây Ngọc Cẩm mới để ý ba chồng của Kim Anh là một người có vóc dáng to cao làn da không quá ngâm. Ông bước ra với một chiếc áo thun và một chiếc quần sóc nhưng đặc biệt là ông mang vớ và dép, đối với người Việt mang vớ và dép là một cái gì đó rất “thần kinh” nhưng ở Hàn hầu như khi ở nhà người Hàn vẫn hay mang vớ để sạch và giữ ấm chân. Lúc này cô bạn Kim Anh mới bước ra trên tay là đứa bé con của cô, thấy Ngọc Cẩm đến Kim Anh hớn hở mời bạn vào nhà.
Chồng Kim Anh còn bận chút việc ở nông trại nên về hơi trễ nhưng không sao đây cũng là dịp để hai người bạn có thời gian tâm sự nhiều một chút. Bác Huyn – woo thì đang chăm bé thay Kim Anh chợt lúc này chuông điện thoại reo lên là chồng của Kim Anh, anh bảo rằng đang về và sẽ ghé để mua một tí rượu cho buổi tiệc. Kim Anh nhờ Ngọc Cẩm giữ hộ bé để nàng xuống dọn tiệc, Ngọc Cẩm đã ngỏ ý muốn dọn tiếp nhưng bác Hyun – woo đã ngăn lại với lý do là chủ nhà nên dọn để mời khách nên Ngọc Cẩm cũng đành vui vẻ nhận lời.
Bữa tiệc dần được dọn lên đã ngửi thôi cũng thấy mùi cay hắc hắc của kim chi rồi món ăn đặc sản mà mọi nhà ở Hàn đều có. Rồi đứa bé mà Ngọc Cẩm đang bế phun nước bọt làm dính vào cổ của nàng, Ngọc Cẩm loay hoay tìm cái khăn lau thì nàng thấy gần bếp có hộp khăn giấy nàng bước đến để lấy. Ngọc Cẩm vô tình nhìn qua khe sách của nhà Kim Anh nhìn thẳng vào bếp. Một khoảnh khắc làm Ngọc Cẩm bỡ ngỡ, trong bếp Kim Anh với bộ đồ thun đang xào nấu món gì đó còn bác Huyn – woo thì đang chuẩn bị đĩa để mang lên, nếu như là việc dọn thì chẳng đáng gì để nói nhưng thay vì dọn đĩa lên thì khi đi ngang Kim Anh, bác Huyn – woo lấy tay mình bóp vào mông Kim Anh một cái và đáp lại cái bóp mông đó là một cái lườm mà có lẽ hành động đó là dành cho những cặp vợ chồng.
Kim Anh không hề biết hành động vừa rồi tưởng chừng như rất kín đáo lại bị cô bạn mình bắt gặp, Ngọc Cẩm nhanh chóng quay lại để tiếp tục chăm bé và gạt đi những suy nghĩ về hành động vừa rồi. Một lúc thì Dong – Huyn cũng về cả 4 người ngồi ăn uống và nói đủ thứ từ Việt sang tận Hàn, Ngọc Cẩm cảm thấy cả ba và chồng của Kim Anh rất dễ mến nên nàng của đỡ ngại. Buổi tiệc cũng dần tàng rượu cũng uống được nhiều, Kim Anh sợ Ngọc Cẩm không lái xe về được nên ngỏ ý mời bạn ngủ lại với mình. Trước sự hiếu khách của cô bạn Ngọc Cẩm đành chấp nhận.
Cả hai trò chuyện rất khuya đến khi rượu đã thấm mới chịu đi ngủ, đang ngủ Ngọc Cẩm giật mình bỗng thấy khô họng muốn uống tý ước nhưng trở mình lại không thấy cô bạn mình đâu. Ngọc Cẩm ngồi dậy bước xuống bếp thì thấy ánh sáng của tủ lạnh nghĩ bạn mình đang uống nước định ra xin ké một miếng nhưng chợt nàng dừng lại. Cái khe sách lúc trưa Ngọc Cẩm nhìn vào cảnh tượng mà nàng không thể nào ngờ đang hiện ra trước mặt nàng, Huyn – woo bố chồng Kim Anh đang ôm eo chính con dâu mình mà hôn ngấu nghiến. Ngọc Cẩm phải lấy tay bịt miệng lại trước hành động đó cô bạn, Kim Anh đang chủ động ôm lấy lưng của ongo Hyun – woo mà hôn đáp lại, tay của ông ta cũng không để yên vừa ôm tay kia vừa bóp lấy cái mông căng mọng của nàng. Bỗng một tiếng “kẹt” làm cả ba giật mình, Ngọc Cẩm vội bước nhẹ nhàng vào phòng đóng của kê sát tai để nghe ngóng.
Hóa ra là Dong – Huyn bước xuống từ trên gác, Ngọc Cẩm tò mò xem chuyện gì xảy ra thì có tiếng vang lên từ bên ngoài…
*** Tất cả bằng tiếng Hàn nhưng dịch ra cho dễ***
– Con quấy hả anh…
– Đúng rồi anh xuống lấy khăn lau cho con, bố làm gì thế…
Huyn – woo lúc này mới lên tiếng…
– Bố kiếm tí nước uống gặp sinbu (con dâu trong tiếng Hàn) đang lấy nước nên bố xin một ly…
– Thôi lấy khăn lên lau cho con đi a bố cũng vào đi ngủ đi ạ…
Tiếng ở ngoài đã không còn Ngọc Cẩm vội trở lại giường nằm ngửa người như chưa có chuyện gì xảy ra đến khi cô bạn mình ở về phòng. Cả hai nằm ngủ tiếp nhưng những hình ảnh lúc nảy làm Ngọc Cẩm không thể ngủ được chút nào, những câu hỏi được đặt ra trong đầu nàng về cô bạn luôn van vãng trong đầu cô. Sáng hôm sau khi tạm biệt cô bạn Ngọc Cẩm lái xe trở về nhà, trên đường Ngọc Cẩm vẫn không hiểu những gì nàng thấy trong tối qua nàng nghĩ rằng sẽ có lúc nàng hỏi Kim Anh về việc này.
Công việc trở lại bình thường với Ngọc Cẩm, nàng đã có những buổi đầu tiên ở trường một cách suông sẻ và giờ bản thân Ngọc Cẩm đã có thể tìm một công việc để làm kiếm thêm thu nhập. Ngọc Cẩm chủ động liên lạc với Kim Anh để đề cập về chuyện làm ở nông trại, Kim Anh rất vui vẻ chấp nhận và tạo điều kiện cho bạn mình. Trang trại là của ông nội của Dong – huyn để lại cho con nhưng ông Huyn – woo lại không thích việc của nông trại nên từ đó việc kinh doanh bị trì trệ đến khi Dong – Huyn đủ trưởng thành thì nông trại mới phát triển trở lại. Khi nghe vợ mình đề cập vấn đề thì Dong – huyn rất sẵn lòng và nhận Ngọc Cẩm vào làm việc.
Những ngày đầu tiên Ngọc Cẩm được một chị trong vườn hướng dẫn rất tận tình nào là “Dâu tây Hàn Quốc rất tinh tế và được hái bằng tay với những chiếc “mũ màu xanh lá cây” vẫn được gắn với quả”, “người trồng phải chọn những quả đã chín vì nếu không chín, khi hái xuống, quả dâu tây Hàn Quốc sẽ không tiếp tục chín nữa.”… Đó có thể là những khái niệm rất mới đối với người Việt nhưng không khó đối với Ngọc Cẩm vì nàng đã rất sáng dạ.
Một hôm khi xong việc ở nông trại thì Ngọc Cẩm định bụng sẽ mua một vài món đồ cho con của Kim Anh vì khi nàng qua Hàn đến giờ chưa mua được cho bé món đồ gì. Ngọc Cẩm vào cửa hàng chọn cho con của bạn mình một vài bộ đồ và một ít thức ăn để cho bác Huyn – woo, nàng khá hài lòng về món đồ mình chọn tuy ít tiền nhưng với con mắt nhìn của nàng thì chắc bé sẽ thích. Xe Ngọc Cẩm đậu trước cO