Mãi mãi yêu em – Quyển 1
Hôm nay cũng không phải chạy sô nhiều vì khách thưa, chắc rét người ta ở nhà.. Nó cùng hai con nhỏ kia hết việc chọn một bàn góc trong ngồi chung nói chuyện.. Chính xác thì hai nhỏ kia tám với nhau chứ nó chỉ im im, động đến nó cái thì lại mỉm cười cái rồi thôi.. Tính nó là vậy, chẳng bao giờ lạnh lùng cả, tự nó tỏ ra vậy thôi.. Chỉ hơi ít nói chút xíu, thì thật ra là nó có biết nói gì đâu.. Đến em với chị còn bảo nó nói chuyện vô duyên thì… Tự nhiên nhỏ Yến thọc tay vô túi áo nó rút đôi găng tay của em ra cười tít mắt.. Nay rét nên đi luôn, chẳng thèm mặc đồng phục nhân viên…
– Hihi.. Găng tay này của Minh à.. Dễ thương ghê.. – Chẳng phản kháng gì cả nó chỉ ợm ờ.. Vì đang mải ngắm.. Cây cảnh.. Hơ, nhỏ Mi chêm vào câu..
– Găng tay doremon à.. Bêđe quá đi.. Con trai gì thấy gớm..
– Gớm gì, bộ con trai là không được đeo găng tay này hả.. ?
– Nhưng doremon là của con gái mà..
– Đi lùng cả thành phố xem đứa con gái nào đeo găng tay này không?.. – Thách thức nhỏ bừa cái cho vui chứ đúng là của con gái thiệt.. Nhỏ Mi tính cãi tiếp thì nhỏ Yến nhẹ nhàng..
– Thui thui.. Hai người cãi nhau hoài.. hihi..
Sau câu đó cả 3 đứa im lặng, nhỏ Yến vẫn là người phá vỡ sự im lặng đó..
– Nay không có chị Huyền buồn nhỉ.. ?
– Ừ.. Chị ốm rồi mà..
– Tội ghê..
Lại im im.. Thì nhỏ Mi cất tiếng..
– Minh nè..
– Hả?
– Cậu vẫn yêu con bé tóc ngắn hả.. ?
– Ừ.
– Thế con bé tóc trắng vàng hay đến ngồi chỗ kia thì sao.. – Nhỏ Mi chỉ vào chỗ trung tâm quán, nơi mà trống không, chẳng vị khách nào muốn ngồi cả..
– Sao là sao?
– À thì.. Mình tưởng nó thích cậu?
– Không phải đâu..
– Thế mà lúc nào đến quán cũng chỉ tìm cậu thôi.. lạ thiệt..
– Chắc là mình dễ tính, phục vụ tốt.. Hai cậu phục vụ sỗ sàng quá.. Người ta sợ.. hehe..
Nhỏ Mi lườm nó, nhỏ Yến cấu nó phát vô eo..
– Còn lâu nhé.. Minh hâm, hihi.. Cứ im im thấy ghét..
– Nói thế chứ dạo này cũng không thấy nó đến đây.. Chắc làm gì người ta rồi đúng không?
Nhỏ Mi nói mà nó hơi hốt chút.. Đúng là có tật giật mình.. Nếu không có duyên với nó, ít ra cũng làm bạn chứ cứ lẩn tránh thờ ơ thế này làm nó rất khó chịu.. Công nhận cảm giác bị người khác thờ ơ thật kinh khủng.. Có lẽ đây là cái giá phải trả cho những gì nó từng đối xử với nhỏ P. Anh chăng.. ? Quả báo mà.. Đáng lắm, đành rằng không thích nhỏ thì thôi.. Nhưng nó vẫn hiện hữu tình cảm với nhỏ.. Không biết là gì.. Mong chỉ một chút thui.. Đầu thì buồn, nhưng khuôn mặt nó nở nụ cười với hai nhỏ..
– Có thể.. Cà phê Đen.. nhạt rồi.. Không đủ độ đắng nữa.. Chắc chẳng đáng uống nữa.. – Mặc kệ hai nhỏ nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu.. Nó đứng dậy làm việc bởi có khách vào.. Cũng không biết tại sao nó lại nói vậy nữa.. Cảm xúc lạ lùng này là gì nhỉ..
Có chút thương nhớ..
Có chút tan vỡ..
Có chút nhung nhớ..
Ôi chao.. Vớ vẩn thật, người như đi mượn vậy.. Câu nói muôn thủa… Đôi khi nó chẳng thể hiểu nổi chính mình nữa.. Không khí nhẹ nhàng cộng luồng gió đông vi vút ngoài kia làm nó thấy Hà Nội như hưu quạnh đi nhiều dù đang ở giữa khu chạy bàn.. Trời đông tối nhanh.. Suốt lúc đó nó chỉ chơi đàn.. Nhưng chơi toàn bài đứt quãng thui.. Khách họ cũng không để ý.. Nay không có chị, nó về mà không nói với ai vì cũng không thấy anh Vinh đâu cả.. Vừa đến cổng thì điện thoại rung.. Có người gọi..
– Giề?
– Minh hả.. Nay rảnh đi chơi với tui đê?
– Đi đâu.. Mà cũng chẳng rảnh, ông rủ cái Mi ấy..
– Rủ rồi mà nó ngại rét đếu đi.. Đi xem bóng đá..
– Thui rét lắm, về khoái hơn.. Thôi nhé..
– Ấy.. đi đi, mẹ bố ông.. Lâu lâu rủ được hôm.. Anh em thế đấy.. – Thằng Tuấn rủ đi xem bóng đá.. Haizz, bé đến lớn.. Chả biết tại sao một quả bóng lại có mấy chục thằng lao vào nhau tranh giành.. Đến nản, người ốm yếu nên cũng chưa bao giờ đá bóng cả.. Cơ mà thằng mãnh kia đụng chạm.. Anh với em.. Thôi thì đi cho vui, đổi gió chút.. Ở với em nhiều cũng ngại..
– Rồi rồi.. Tý cơm xong qua đón đại ca nhé..
– Ok.. Tý đệ qua.. Sư bố huynh.. hehe…
Cụp máy, thằng mất dậy cố chửi nó thêm một tiếng.. Nó gọi em thông báo tối không qua.. Không gọi được.. Đành nhắn cái tin. , rồi chạy về phòng.. Rét sun cả người, về tối nhiệt độ giảm khủng khiếp hix.. Mãi mới về đến phòng thì ủ luôn vào chăn cho ấm rồi ăn món ngon nhất.. Mì tôm hehe.. Không ăn ở nhà em thì nó chỉ mì tôm chan nước lọc thui. Sinh viên mà.. Thế mới tiết kiệm được..
Nay cũng không muốn tắm.. Ai giỏi thì giỏi chứ.. Chục độ C nó chẳng tắm nổi.. Thời tiết này đã rét.. Phòng WC của nó còn hở một mảng nhỏ bên trong đủ để lùa gió vào.. Nghĩ đã rùng mình.. Cách ngày tắm ngày thui.. Nằm vật vã hai tiếng thì thằng mãnh Tuấn cũng đến.. Nó cười khì..
– Hề ngủ quên mất.. Đi luôn muộn mẹ nó nửa hiệp rồi.. Ông ơi – Thằng Tuấn giục..
– Ờ ờ đi.. Đợi mặc cái áo đã..
– Ừ đi xe tôi nhé..
– Rồi, nổ máy đi..
Hai thằng đi bằng tốc độ khủng khiếp vì thằng Tuấn đèo.. Bu nhà nó.. Không có ai ở đường mấy nên nó vít ga lạng lách.. Vẹo xe người khác.. Đúng kiểu ma cô, nó đằng sau cũng hoảng.. Chẳng kịp nhận biết gì.. Chỉ thấy tối và cảm giác.. Rét.. Lòng vòng quanh đoạn TL cũng có một quán cà phê bóng đá mở.. Thằng Tuấn hí hửng dắt xe vô, chắc thằng này thích bóng đá lắm.. Nó thì chẳng hứng thú gì, vì chỉ đi cho biết thui mà.. Mặc kệ thằng cu nhảy nhót chạy vô kiếm chỗ, nó nhẹ nhàng đi vào quan sát xung quanh…
Đi một lúc lâu nên nó thấy ấm hơn rất nhiều khi vô quán cà phê.. Ngồi xuống một chiếc ghế đối diện chiếc tivi to đang diễn ra trận bóng.. Nó thấy quán cà phê này cũng không thiên về thể thao lắm vì mọi thứ rất lãng mạn.. Ánh đèn đỏ thêm chút mùi thơm nhẹ, chắc của cà phê khiến không gian nhẹ hơn.. Chẳng giống nơi những người hâm mộ thể thao cuồng nhiệt có thể la hết được.. Chú ý một chút thì thấy nhiều cặp đôi vô tâm sự hơn.. Họa chăng thì chỉ có chúng nó với mộ