Lạc thú nhà cô giáo – Tác giả Leysek
Yên vị ở một chiếc bàn kín đáo nhưng ông Hiệp vẫn cẩn thận quan sát xung quanh xem có người nào ngồi gần mình không. Sau khi nhân viên đặt hai ly cà phê lên bàn và rời đi thì người thanh niên trong trang phục dân thường tên là Tuấn nhìn ông Hiệp nói:
– Sao chú bất cẩn thế? Vụ này coi như sự nghiệp của chú là toang rồi.
Ông Hiệp biết điều đó và ông cũng biết Tuấn không thể giúp ông giữ được chiếc ghế hiệu trưởng nên ông trả lời:
– Việc đó chú đã nhờ được một số người trên bộ giúp rồi, cháu yên tâm. Việc của cháu là giúp chú tìm ra được kẻ tung clip lên mạng thôi.
Tuấn châm điếu thuốc nhìn ông chú mình một hồi lâu rồi mới lên tiếng:
– Việc đó không khó. Đó cũng là trách nhiệm của bọn cháu mà. Nhưng cho cháu hỏi, ở trường chú có xích mích hay thù hằn với ai không?
– Ý của cháu là có kẻ cố tình hãm hại chú?
– Các vụ như thế này thường 80% là như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà tự dưng họ đăng lên để làm trò vui khi mà họ biết rõ rằng hậu quả sẽ như thế nào.
Ông Hiệp thấy Tuấn nói có lý liền nặn óc suy nghĩ xem quanh mình có đối tượng nào khả nghi không. Tuấn ngồi thản nhiên hút thuốc và nhìn ông Hiệp đang suy tư. Biết ông chưa nghĩ ra được ai, Tuấn bèn thử gợi ý:
– Cách đây không lâu trường chú cũng đã xảy ra một vụ tương tự giữa học sinh và cô giáo. Vậy chú có nghĩ rằng kẻ tung clip đó cũng có liên quan đến clip của chú không? Hoặc trường hợp thứ hai cũng có thể xảy ra là, ý cháu là có thể thôi nhé, chính là hai nhân vật trong clip trước. Vì sao ư? Vì chỉ có người trong trường mới biết được chuyện giữa chú và bà Thư gian díu với nhau và chờ đợi chú hành động để quay lén.
Sự phân tích của Tuấn rất có lý nhưng ông Hiệp vẫn lắc đầu không đồng ý:
– Nhưng chú đâu có thù hằn gì với hai người đó.
Tuấn mỉm cười giải thích:
– Thì cháu đã nói là có thể thôi mà chứ cháu có khẳng định là họ đâu. Công việc của chú cháu mình bây giờ là khoanh vùng những đối tượng khả nghi nhất và từ đó tập trung theo dõi và loại trừ dần.
Ông Hiệp gật đầu rồi cho đường vào cốc cà phê. Ông uống một ngụm thưởng thức hương vị đăng đắng của cà phê rồi thế nào ông chợt nhớ ra một chi tiết nho nhỏ. Ông liền nói với Tuấn:
– Ấy, cũng có thể cháu ạ.
– Cái gì cũng có thể hả chú?
– Thì hai người cháu vừa đề cập đó.
– Chú nói lý do đi!
– Thú thực với cháu là từ trước chú cũng có tình cảm với cô Trà, cái cô trong clip với học sinh đó. Nhưng cô ta lại không thích chú.
Với kinh nghiệm nghề nghiệp, Tuấn dường như đánh hơi được điều gì đó. Mọi thứ đều phải có nguyên do và Tuấn bắt đầu khai thác từng chi tiết nhỏ nhất. Tuấn hỏi kỹ hơn chi tiết mà ông Hiệp vừa hé ra:
– Chú thích cô ta. Vậy chú có bao giờ tán tỉnh cô ta không? Mà nói thẳng ra là chú có gạ gẫm hay quấy rối tình dục cô ta không?
Ông Hiệp có vẻ hơi ngượng nên chỉ dám gật đầu thừa nhận.
– Tình tiết này rất quan trọng, chú phải nói thật thì cháu mới khoanh vùng đối tượng được.
– Ừ, chú thừa nhận là chú có gạ gẫm quấy rối cô ta.
– Quấy rối như thế nào?
– Thì đại loại như là ôm eo, sờ mông… Nhưng có vẻ cô ta không ưa nên có phần ghét chú thì phải.
Tuấn gật gù có vẻ nhận ra vấn đề đang dần được sáng tỏ đôi chút. Ông Hiệp thấy Tuấn nghi ngờ Trà liền đưa ra lý do để bào chữa:
– Nhưng chú nghĩ không thể là cô ta quay clip được. Vì thời gian này cô ta đang bị đình chỉ công tác và hầu như không có mặt ở trường.
Tuấn cau mặt lại vì vuột mất một đối tượng khả nghi. Tình tiết ông Hiệp vừa đưa ra là bằng chứng cho thấy cô giáo Trà ngoại phạm. Nhưng Tuấn nhạy bén vẫn nghĩ ra được đối tượng khả nghi.
– Có thể cô ta không phải là người quay lén chú, nhưng học sinh hoặc người tình của cô ta thì sao? Người này vẫn có mặt ở trường hàng ngày phải không?
– Ý cháu có thể là thằng Tuấn ư?
– Mọi thứ đều có thể xảy ra!! – Tuấn nhún vai trả lời.
Ông Hiệp hoài nghi về điều đó vì ông không chắc có phải là Trà và thằng Tuấn không. Như biết ông đang nghĩ gì, Tuấn nói tiếp:
– Tất cả chỉ là giả dụ thôi chú. Vậy là chú cháu mình trước mắt cũng khoanh vùng được hai đối tượng khả nghi. Còn giả sử nếu không phải hai người này thì chỉ có thể là kẻ đã đăng clip của hai cô trò trước đó.
– Cháu muốn nói kẻ đăng clip của chú và của cô giáo Trà là một ư?
– 70% Cháu đoán là vậy. Nếu là như vậy thì kẻ này có sở thích rình rập và nhìn lén mọi người. Nhưng điều cháu băn khoăn là tại sao tên đó lại biết được các cặp có gian díu với nhau trong trường để rình trộm quay lén? Chắc chắn hắn ta phải biết và nắm được những bí mật của mọi người.
Ông Hiệp lại lần nữa ngồi trầm ngâm suy nghĩ xem ai có thể là kẻ đã quay lén ông với Thư. Tuy nhiên ông nghĩ mãi vẫn không thể tìm ra được người khả nghi nhất.
– Chú chịu. Nghĩ nát óc rồi nhưng chú không nghi ngờ được ai cả.
Tuấn lại châm điếu thuốc, đầu anh ta liền tạm thời đóng đinh vào hai nhân vật Trà và cậu học sinh tên Tuấn để điều tra theo dõi. Tuấn hỏi ông Hiệp sang chuyện khác:
– Chú đã nhận được chỉ đạo gì từ trên Sở chưa?
– Tất nhiên là rồi. Họ bảo chú tạm thời ở nhà, nhưng thực chất là đang đình chỉ công tác của chú giống như trường hợp cô Trà thôi. Vì tất cả công việc và quyền hành họ bảo chú tạm thời bàn giao cho cô Nga hiệu phó đảm trách.
Nhắc tới tên Nga, chợt ông Hiệp lóe lên một tia sáng trong đầu như là phát hiện ra được manh mối gì đó. Ông vỗ đùi mình một cái rồi hồ hởi nói cho Tuấn nghe:
– À còn một người nữa cháu ạ. Bà Nga hiệu phó. Đúng rồi… Nga hiệu phó… Tại sao chú lại quên mất người này nhỉ?
Lại thêm một tình tiết được hé mở khiến Tuấn cũng tỏ ra phấn chấn. Anh hỏi:
– Sao chú lại nghi ngờ bà Nga hiệu phó?
Ông Hiệp cười cười ngại ngùng nói ra lý do:
– Chẳng là thế này. Trước chú cũng gian díu với cô ta một thời gian dài. Và mới đây khi chú đã có người mới là cô Thư thì chú chấm dứt với cô ấy. Liệu cô ta có ghen tuông và muốn hãm hại chú không nhỉ? Vì chỉ có cô ta mới biết chuyện chú và cô Thư hay tình tính tang trong phòng thôi.
Đầu óc Tuấn liền nhảy số chuyển sang Nga làm nhân vật khả nghi nhất với những lý do rất thuyết phục. Anh nói tiếp lời ông Hiệp:
– Một mũi tên trúng hai đích chú ạ. Chú bị rụng thì cái chức hiệu trưởng đương nhiên rơi vào tay cô ta rồi.
Ông Hiệp vỗ đùi thật mạnh khi nghe Tuấn nói ra lý do đó.
– Ừ nhỉ… Sao đơn giản vậy mà chú không nghĩ ra. Đích thị là mụ ta rồi.
Ông Hiệp nhớ lại tất tần tật về thời gian cặp kè với Nga và ông nhớ ra một chi tiết trước đây về Nga.
– Ngày trước mụ Nga cũng nhiều lần ghen tuông với cô Trà vì thấy chú thích cô ta cháu ạ. Và chú nhớ có một lần mụ ấy bảo chú là sợ cô Trà sẽ tranh mất chức hiệu phó của mụ ta nữa.
Tuấn tỏ ra hồ hởi với tình tiết mà ông Hiệp vừa nói ra.
– Tuyệt quá! Vậy là chú cháu mình đã tìm ra đc kẻ có liên quan đến cả hai clip rồi. Cháu sẽ khoanh vùng và cho điều tra về bà Nga ngay trong ngày hôm nay.
…
Tiếng trống tan trường vang lên, học sinh lũ lượt dắt xe ra khỏi cổng với những tiếng thì thầm không ngớt về clip của ông Hiệp với cô Thư. Thấy thằng Tuấn không lấy xe, Việt thắc mắc hỏi:
– Không lấy xe để về hả mày?
– Tao có chút việc cần làm, mày về trước đi. Nếu bà già tao có gọi điện hỏi thì mày cứ bảo là mày không biết gì.
Việt nghi ngờ thằng Tuấn có âm mưu gì đó nhưng không muốn hỏi.
– Vậy tao về trước con chó! Cẩn thận đừng có làm gì dại dột.
Việt nói xong liền dắt xe ra khỏi cổng trường và lên xe phóng đi. Cơ hội cho nó và Loan được lén lút mây mưa khi thằng Tuấn vắng nhà. Nghĩ đến cơ thể tuyệt đẹp của mẹ thằng bạn làm Việt đạp xe nhanh hơn. Lúc này Loan là người đàn bà kích thích Việt cảm giác thèm muốn nhất, không kém gì cô Linh.
Việt đi rồi, Tuấn đứng chờ cho đám học sinh và giáo viên ra về gần hết thì mới lặng lẽ đi bộ về phía dãy nhà dành cho các thầy cô. Mắt trước mắt sau đảo như rang lạc xem có ai nhìn thấy không rồi vội vã đi thật nhanh lên tầng hai. Nó muốn gặp Nga để ăn mừng vụ ông Hiệp đang bị dính phốt và cũng muốn nhờ Nga dùng quyền lực để che chở cho tính mạng mình. Tuấn chưa muốn cho th