Chuyện tình trường bán công
Vừa thay đồ xong thì tôi chạy ra ngồi trước điện thoại đợi nhỏ gọi đt 15 20 phút vẫn chưa thấy nhỏ gọi lại tôi bắt đầu lo lắng 11h đêm gần 12h mà thân con gái chạy ngoài đường làm tôi thấy lo thật sự.
45 phút sau tiếng chuông đt làm tôi giật mình tôi vội vàng bắt đt không để tôi phải đợi lâu.
“Ông xã hả… hồi nãy bx về tới nhà rồi đi tắm liền quên gọi cho ông xã đừng giận bà xã nha” nhỏ nũng nịu nói qua đt.
“Làm người ta lo gần chết luôn” tôi cằn nhằn nhưng trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm như cất đi gánh nặng trong lòng.
“Thôi ngủ đi mai đi học nữa chị 2… thức khuya rồi lại nổi mụn xấu gái là tui đi cưa nhỏ khác ah” tôi trêu nhỏ hehe không cần đoán tôi cũng biết cái mặt nhỏ lúc này xị ra cái bị.
“Ông dám không… được lắm mai lên lớp biết tay tui” nhỏ nói như một câu đe dọa làm tôi sợ haha.
“Giỡn ah chứ iu bx nhất trên đời -” tôi vội chống chế.
“Không biết mai lên biết tay tui… ngủ ngon ha” nhỏ nói xong cúp máy.
Tôi thì vào giường chuẩn bị ngủ… nhưng sao nằm hoài không được cứ cảm giác tức tức làm tôi phải đứng dậy không biết làm gì tôi nhớ lại bỗng chốc tôi đưa tay vuốt ve thằng bé của tôi vừa vuốt ve vừa nghỉ lại đôi gò bồng đảo của nhỏ làm tôi vuốt được khoảng 1 phút là ọc sữa haizz thật là… nứng lên rồi mà không giải tỏa được thì đúng là bực bội xả ra xong cảm giác nhẹ nhàng mát mẻ mang tôi cảm giác lâng lâng tôi leo lên giường đánh một giấc ngon lành.
Te te te te… sau tiếng kèn của trại lính cách không xa nhà tôi làm tôi tỉnh giấc mẹ tôi cái còi khốn nạn sáng nào cũng 5h45 thổi… bữa nào ông ra chọi cho bể cái kèn… nghỉ như thế nhưng tôi cũng ra đằng trước lầu 2 hít xà đơn vài cái cho tỉnh giấc.
Thay đồ đi xuống nhà lúi húi chuẩn bị dắt xe ra đi học thì ông già tôi trong phòng bước ra.
“Chắc mày học ở đó được tuần nữa rồi nghỉ ah… hôm qua ông đại nói với tao cái vụ phúc khảo ổng lo xong rồi đó chắc chắn thế nào cũng được nên học thêm tuần sau nữa rồi người ta công bố điểm phúc khảo thì chuyển qua lý tự trọng”.
“Hả” tôi ngơ ngác… mới sáng dậy tôi đã đón cái tin gì vừa vui mà vừa khốn nạn… mà với tôi có vui mẹ gì.
Học ở đâu mà cũng được phải chi trước đó tôi đừng yêu Xuân thì có phải khổ không giờ tự dưng học cũng được 1 tuần rồi thật là.
Tôi dạ một tiếng ỉu xìu như cái bánh bao chiều tôi đạp xe tới trường mà lòng dạ rối bời… mấy hôm nay nhiều chuyện quá làm tôi quên tới cái vụ ông già tôi nhờ phúc khảo.
Bây giờ sao đây… vái trời cho người ta không phúc khảo được… trời có ai ngược đời… vái trời vái đất ngược như tôi không ta chắc là không.
Dắt xe vào nhà xe mà lòng tôi trống trơn tự dưng tôi thấy lo ngại tới tuần nữa tự dưng lại phải chia lìa uh.
Thế là bắt đầu cuộc đời tôi trong tiết học không được ngắm bà xã dễ thương của tôi nữa ư.
Tôi bước vào lớp đặt cái cặp xuống với cái vẻ chán chường bất cần của tôi… tôi cũng không quan tâm tới ánh mắt nhìn của mấy thằng tôi bắt gặp ở nhà xe có lẽ tụi tôi mới nghe chuyện tôi đánh tuấn chó.
“Mới sáng ra mà mặt ông thảm dữ cha! Rớt tiền hả” nhỏ Liên liến thoắng… còn nhỏ thì nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.
“Sao zậy tự dưng tối hôm qua còn vui vẻ mà ông xã” nhỏ tự dưng xưng hô như chỉ có 2 đứa tôi trong cái không gian đó.
“Tối nay em rảnh không qua nhà anh đi rồi đi vòng vòng anh kể cho nghe” tôi trả lời nhỏ với vẻ mặt chán chường tột bậc.
“Uh tối em qua”.
Vừa dứt lời thì mụ cô khốn nạn liếc vào dòm ngó tôi xem thử tôi đã cắt tóc chưa thật là đang chán mà gặp mặt mẻ chắc đi tự tử luôn quá.
Cũng hên đi cắt tóc gọn gàng rồi nên bả không có lý do gì nói tôi nữa… trong suốt buổi học tôi cũng chẳng thèm đọc truyện chỉ lơ đãng nhìn ra cửa sổ thỉnh thoảng tôi quay sang nhìn bà xã tôi thì tôi bắt gặp ánh mắt lo âu của bà xã tôi dành cho tôi.
Từ nay anh không được ngồi cạnh em hàng ngày nữa… ai có thể làm trái tim anh vui lên khi bắt gặp ánh mắt đó nụ cười đó… làm sao anh có thể…
Những câu hỏi cứ xoáy vào lòng tôi làm tôi bối rối phân vân buồn bực.
…
Tôi lơ đãng nhìn ra khung cửa sổ bỗng tôi tôi phát hiện trên cây cổ thụ trước trường tôi (không biết là cây gì nhưng tôi già và lớn lắm rồi) hình như có một con sóc thì phải tự nhỏ tới giờ tôi đã bao giờ thấy con sóc ngoài đời đâu tôi chăm chú nhìn theo bỗng.
“Minh đọc tiếp phần tiếp theo cho tôi”… giọng nói của bà giáo làm tôi giật mình… chết mẹ đọc cái gì trời nãy giờ có nghe bả giảng đâu đã vậy tôi có bao giờ mang sách giáo khoa đi học đâu trời… thật là ông trời thường ghét người tài… Mặc dù mẹ tôi lúc nào cũng sắm sách vở cho tôi đầy đủ thậm chí còn mang tới chỗ bao bọc lại cẩn thận nữa nhưng tôi ch̑