Chống quân Nguyên Mông
Đột nhiên, Nhất Long phất tay trái một cái, cánh tay như không có xương lướt qua mặt đất nhặt một viên bạc lên. Mắt không cần nhìn, ngón cái luồn dưới ngón trỏ, bắn viên bạc ra, lực đạo vô cùng khủng khiếp.
Chỉ nghe một tiếng trầm nặng nề, Nhất Long đoán là tiếng chiếc vòng tay vàng rạn nứt, tiếng chân nổi lên phiêu hốt như gần như xa, sau đó mất hẳn.
Đó chính là nữ tử thần bí. Ả chỉ vờ bỏ đi, thực ra núp sau một cái cây ngồi vận công trục độc. Đã mấy lần ả định ra tay ám toán, nhưng thấy cảnh giác của Nhất Long chưa bao giờ suy giảm một tơ một hào, đành kiên nhẫn ngồi đợi. Khi hắn kiệt sức vì vận công cứu người, đó là lúc ả sẽ hạ độc thủ, đổi lấy thuốc giải cho mình.
Nữ tử không thể ngờ có quái nhân như hắn, vừa vận công xong thì cánh tay mềm dẻo lạ thường, bắn một phát đạn chỉ phá nát ‘Hoàng Kim Ngọc Trạc’ của ả, khiến ả phải đau đớn ôm tay chạy trốn.
Nhất Long nhìn Lam Linh Kiều, nói:
– “Kẹo hồ lô đã rơi xuống đất thì đừng nhặt lên nữa, ăn vào đau bụng đấy. Mọi người đã ngủ rồi, muội xuống dưới đó luyện công hay ngủ cũng được.”
Lam Linh Kiều vẫn cứ mặc kệ, gặm ngon lành cái kẹo hồ lô vừa đánh rơi lúc nãy. Nhất Long phủ một tấm áo lên người Lục Quan Quan, ôm nàng vào lòng hết sức nhẹ nhàng, nhảy mấy bước vào phòng, đặt nàng lên giường. Nhất Long nhíu mày khó hiểu khi thấy Trình Tiêu bị trói chặt, nhưng nàng vẫn ngủ ngon lành, đành tạm thời bỏ qua.
Lam Linh Kiều phải ôm Lục Quan Quan từ nãy, chưa kịp mặc lại áo quần. Nàng đang lúng túng không biết phải làm sao với mấy món quần áo rộng thùng thình của Nhất Long, thì đã thấy hắn phi lên, trong tay cầm một bộ đồ cho nữ tử, chắc là của Tống Thanh Ngọc.
Lam Linh Kiều: Cái, cái này cũng được? Nam tử hán đi lục lọi tay nải của nữ giới? Sở thích thật biến thái a!
Nhất Long không nói gì, coi như không thấy ánh mắt kinh ngạc của nàng, dù sao thì hầu hết mọi người thấy hắn đều như gặp người sao Hỏa, lâu dần thành quen. Hắn chờ đợi Lam Linh Kiều mặc quần áo xong, mới cắp nàng vào eo rồi nhảy xuống.
Lam Linh Kiều xuống tới phòng liền nằm lên cái trường kỷ, một giây sau đã thấy ngáy pho pho. Luyện công đối với nàng thật cực khổ, hết kẹo ngọt thì cũng… hết luyện. Nhất Long nhìn cô nàng bé nhỏ nằm ngáy, kéo một tấm chăn cho nàng. Quay qua thấy Từ Minh Nguyệt ngồi trên ghế bị trói chặt, đầu nghiêng ra, xem chừng sẽ mỏi cổ lắm, bèn kéo 4 cái ghế lại sát nhau, cởi trói cho nàng, đặt nằm lên cho dễ chịu, phủ thêm cái áo lông.
Đi vào tới giường, kéo chăn đắp cho Lục Quan Quan và Tống Thanh Ngọc, lại cởi trói cho Trình Tiêu, sắp xếp nàng yên vị, rồi mới ngồi xuống bên cạnh.
Đặt tay trái vào đan điền Trình Tiêu, Nhất Long thử cho chân khí đi dạo quanh, phát hiện nhiều chỗ bầm dập, vết roi, sẹo mới lành, xem ra bọn Thát tử đã hành hạ nàng khổ sở vô cùng. Chân khí trong người nàng vô cùng tán loạn, tù đọng nhiều chỗ, nhất là ở Á Môn, Bách Hội, Ấn Đường trên đầu.
Lặp lại một lần chữa trị, tu bổ, điều hòa nội tức, đến khi khí huyết vận hành ổn định không có sơ thất gì trong người nàng, Nhất Long mới yên lòng thu tay. Tuy là biểu tỷ, nhưng có lẽ Lục Vô Song dở trò xấu với Dương Quá trước rồi Trình Anh mới học theo, nên Trình Tiêu ra đời muộn hơn Lục Quan Quan vài ngày. Ngắm nhìn gương mặt trái xoan xinh xắn có đôi má lúm đồng tiền, da trắng như tuyết, đôi môi mỉm cười trong mộng đẹp, Nhất Long lắc đầu một cái.
Nếu biết vị trí huyệt đạo trên người, giải mã được ‘Kinh Dương Thần Long’ từ ngày đầu tiên đến hoàng thành, thì hắn đã cứu được người, miễn cho nàng khổ nhục cùng cực, tỉnh tỉnh mơ mơ như thế này.
Xong xuôi mọi thứ, Nhất Long ra giữa phòng đả tọa, giác quan thứ sáu bao trùm cả năm nữ tử, lúc này mới yên tâm để máy tính luyện công, ý thức thì đi ngủ sau một ngày đầy thú vị.
…
Sáng sớm, Từ Minh Nguyệt mở mắt ra, thấy chân tay hoạt động tự do, trên người đắp một cái áo bông ấm áp, liền khấp khởi mừng thầm. Đảo mắt qua thấy Nhất Long đang đả tọa luyện công, sức nóng tỏa ra khiến cả gian phòng ấm áp như xuân. Chán ghét nhìn hắn, nàng nghĩ thầm, Mê Hoặc Thiên Vương ta đây không thèm cảm ơn ngươi, cảm ơn đồ ngu xuẩn, ta đi đây, không ngày gặp lại.
Vừa đứng dậy định nhảy qua cửa sổ, một bàn tay nhỏ nhắn tinh khôi nắm lấy vai nàng, nội lực quán vào đó khiến sức nặng ở vai như thêm ngàn cân, còn ai khác ngoài Lục Quan Quan.
Mê Hoặc Thiên Vương: ಥ ﹏ ಥ…
Lam Linh Kiều bật dậy, ngáp dài một cái, duỗi lưng kêu răng rắc mấy tiếng, nhìn thấy Từ Minh Nguyệt bị trói như cái bánh tét đang giãy giụa, liền coi như không thấy, nói:
– “Ân công, đói quá đi mất, trả kẹo hồ lô đây a~”
Nhất Long mở mắt ra, nhìn Lục Quan Quan một cái xác nhận, thấy nàng đứng đó trong nắng mai như tiên tử giáng trần, liền nở nụ cười đầy vui sướng. Lục Quan Quan cũng cười, ánh mắt nàng như có ngàn ngôn vạn ngữ, thâm tình không sao kể hết.
Nhất Long thở ra một ngụm trọc khí, nói:
– “Nàng không sao là tốt rồi. Băng Phách Ngân Châm rất nguy hiểm, lần sau nàng ít chế tạo thứ đó đi thì tốt hơn. Lam Linh Kiều đói rồi, đánh thức Tống Thanh Ngọc và Trình Tiêu thôi, chúng ta đi dạo phố!”
Sáu người cưỡi bốn con ngựa đi dạo trên phố, đảo một vòng quanh chợ. 30 tết nên phố náo nhiệt vô cùng, thịt cá gì cũng có, cây hoa vô số, người đi lại như mắc cửi. Lục Quan Quan ôm Trình Tiêu, Tống Thanh Ngọc ôm Từ Minh Nguyệt bị điểm huyệt, Nhất Long ôm Lam Linh Kiều, nhận được ánh mắt ghen tị từ Lục Quan Quan và Tống Thanh Ngọc.
Nhất Long nghĩ thầm, Lục Quan Quan thì đúng rồi, sao còn có thêm cả Tống Thanh Ngọc?
Ngày cuối cùng trong năm, ai ai cũng mong bán hết hàng để nhanh về nhà đón Tết. Giữa chợ tấp nập, Nhất Long dẫn năm nữ mua mấy bộ quần áo hàng ngày, năm bộ lễ phục đón Tết, trang sức, trâm cài đầu, gương, phấn, đồ trang điểm, một hồi sau chỉ thấy hai tay hắn ôm một hòm gỗ chật ních.
Thế mới biết chiều chuộng nữ tử đi mua sắm là thiên đại công lao như thế nào, năm nữ lúc đầu còn dè chừng, sau đó chuyển thành mỗi người một món, cuối cùng là tranh nhau chí chóe, cạnh tranh nhau từng chút một.
Dù sao thì bầu không khí hậu cung chợt ấm áp hẳn lên, Nhất Long cũng không than phiền, nhất là khi thấy Trình Tiêu hành xử nói năng bình thường, như chưa hề có chuyện ở hoàng thành. Tống Thanh Ngọc và Từ Minh Nguyệt hễ mở miệng là như chó mèo cắn nhau, nhưng càng có vẻ thân thiết dần, xem ra tiền đúng là có thể mua được niềm vui của nữ tử.
May mà có con ngựa thứ tư, Nhất Long đành buộc rương hành lý lên lưng nó, chỉ thấy ánh mắt con ngựa trở nên đồng cảm không ít, nhìn Nhất Long ấm áp hơn hẳn trước kia.
Ngựa: Người anh em, lần đầu tiên lập hậu cung phải không?
Quần áo mua xong, Lam Linh Kiều không còn kêu đói nữa, miệng nàng nhai nhồm nhoàm, hai má phồng lên, bên trái có cái màn thầu, bên phải có cái đồng diệp tô, trông cực kỳ đáng yêu.
Nhất Long mua đủ thứ đồ ăn vặt, mứt, táo khô, nho khô, các loại trái cây nhét đầy túi, các nữ thích cái gì tha hồ tận hưởng. Lục Quan Quan biết chàng muốn mọi người thư thả dịp Tết nên cũng không khắt khe chi tiêu, thành thử con ngựa đi cuối càng lúc càng chở nhiều túi đồ.
Ngựa: Anh em cây khế a, có sắc quên bạn!
Tiện đường đi qua Vãng Sinh Đường, hỏi thăm một tiếng, xác nhận cha Lam Linh Kiều đã được mai táng xong, nàng liền quỳ xuống, nói:
– “Ân công, từ nay tiểu nữ là người của ân công. Tiểu nữ không có tài năng gì, chỉ biết lấy thân báo đáp. Mong ân công thương xót nhận làm tì nữ, để tiểu nữ hồi báo ân tình.”
Nhất Long vội nâng nàng lên, nói:
– “Từ ‘ân công’ nghe thật chẳng quen. Muội cứ gọi ta là Long ca ca đi. Ta không cần tì nữ đâu. Muội hãy cố gắng luyện công, sau này thân thủ thượng thừa rồi sẽ làm chủ được số phận của mình. Bây giờ đi mua đồ ăn thôi! Yeah!”
Vẫn còn tính trẻ con, Nhất Long nhấc bổng Lam Linh Kiều lên, hất tung lên không trung rồi khéo léo chụp lấy eo nàng khi rơi xuống. Lam Linh Kiều thích thú vô cùng, cười tươi như hoa, đòi Nhất Long phải tung thêm mấy lần nữa mới chịu.
Nhất Long cười cười, cảm nhận được ánh mắt ganh tị và đôi má căng phồng của Lục Quan Quan, hắn bất ngờ ôm lấy nàng, hất tung lên y hệt Lam Linh Kiều.
Lục Quan Quan cả kinh, nhưng không phản đối, đôi má đỏ bừng vì hạnh phúc, cảm giác như được trở lại thành cô bé con ngày nào được mẹ ẵm bồng, vui sướng bất tận.
Nhất Long tung hứng Lục Quan Quan mấy lần rồi mới để nàng xuống đất, chợt thấy trước mặt có Lam Linh Kiều đứng đợi, phía sau nàng là Tống Thanh Ngọc.
Nhất Long…
Ngựa: Người anh em, cho cậu lời khuyên, sủng ái phải công bằng a!
Chấp sự: Nhà sư đứng trước nhà quan tài chơi tung hứng mỹ nữ, đây gọi là điềm cát hay hung a?
Nhất Long cưỡi ngựa qua chợ Đông, mua đủ loại gia vị, thịt, cá. Đến lò rèn lấy một tấm sắt, lại giao trọng trách cho ngựa huynh đệ cõng gánh, rồi mới thong thả đi ra khỏi trấn, bắt đầu lên đường về phía đông bắc, tới Tấn Hưng Thành ở Ung Châu.
Ngựa…
Đi được 30 phút, tới một vùng hoang vắng đầy cỏ cây, Nhất Long dừng lại, nói:
– “Tới đây được rồi, ra đi các huynh đệ!”
Hơn 20 tên giặc cướp nhảy ra, áo quần sạch sẽ, ánh đao sắc bén, tư thế oai hùng, bộ pháp vững vàng, xem chừng rèn luyện võ nghệ thường xuyên. Một tên mặt mày hung ác nói:
– “Núi này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn qua đường này, lưu lại tiền qua đường. Các ngươi mau mau lưu lại tiền tài, nếu không thì đừng nghĩ từ nơi này qua. Nữ tử ở lại, nam tử cút đi.”
Nhất Long nói:
– “Câu cuối cùng có hơi quen tai. Các ngươi không phải có quen một tên vô lại tên Chu Minh chứ?”
Tên cầm đầu nói:
– “Tên dâm tăng kia! Ta đổi ý rồi! Mau xuống ngựa nhận lấy cái chết!”
Nhất Long nhảy xuống, nói:
– “Ta không tụng kinh cho kẻ vô danh tiểu tốt! Báo tên đi!”
Tên cầm đầu nói:
– “Viên Không, kẻ lấy mạng ngươi! Tiếp chiêu!”
Hai tay hắn vung quyền, lực đạo trăm cân, cùng một chiêu trong ‘La Hán Thập Tam Thủ’, có điều cường lực gấp mấy lần, biến ảo đa đoan, bao hàm cả tóm bắt.
Nhất Long nhảy lui về sau, nói:
– “Khoan đã, để ta kể chuyện này đã!”
Viên Không khó chịu, nói:
– “Có rắm mau thả! Nhanh nhanh nhanh đi, lão tử còn phải về nhà ăn trưa!”
Nhất Long nói:
– “Bần tăng đọc kinh đã bao nhiêu năm, tình cờ thấy một pho thần công ít thấy trên đời, do Bồ Đề Đạt Ma tự sáng tạo ra, có tên là ‘Fú Kè Zhou’, bây giờ bần tăng sẽ niệm cho ngươi nghe, mong Phật pháp phổ độ chúng sinh, siêu độ cho các ngươi!”
Đoạn tung một đấm tay trái hết sức chậm rãi, miệng nói:
– “Fú Kè!”
Viên Không chẳng hiểu ra sao cả, chỉ thấy Nhất Long như đang đùa chơi, nắm đấm chậm rì như rùa bò, chẳng hiểu tại sao tên hoa công tử Chu Minh lại khóc lóc năn nỉ hắn phải ngưng bế quan để trả thù. Hắn vận bảy thành công lực, sử một tay ‘La Hán Thập Tam Thủ’, thẳng đến huyệt Đản Trung của đối phương.
Sau đó Viên Không thấy trời đất lật một cái, bản thân mình đang nằm dưới đất!?
20 tên lâu la còn lại cũng hoa cả mắt, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, sư phụ vừa tung quyền, còn chưa chạm vào nhau, tự nhiên ngã lăn ra đất?
Viên Không xấu hổ vô cùng, vội đứng dậy, nói:
– “Vừa rồi ta lỡ trượt chân, lần này ta sẽ dùng mười thành công lực!”
Hắn vừa nghi thần nghi quỷ, bản năng mách bảo không nên cận thân với tên dâm tăng quỷ dị này, cầm đại đao lên, chém một phát thẳng về cái quả đấm chậm rì rì vẫn đang vung ra kia.
Lần này người thì không có việc gì, nhưng cây đao thì đâu mất tăm!?
Viên Không còn đang kinh ngạc tột độ, định bỏ chạy thì thấy Nhất Long hô:
– “Zhou!”
Quả đấm tay trái tự nhiên phát sau tới trước, đấm thẳng vào mặt Viên Không. Hắn còn đang choáng váng định rút kiếm ra chém một phát, thì thấy thanh đao ở trên cao rơi xuống, cán đao đập một phát vào đầu rõ đau, kêu coong một tiếng.
Lần này thì Viên Không đã biết đối phương là cao thủ thượng thừa, vội bái lạy như tế sao, nói:
– “Đại sư tha mạng a!”
Nhất Long nói:
– “Muộn rồi. Ta đang muốn luyện ‘Fu Kè Zhou’ tới tối cao, trở thành ‘Mó Dá Fú Kã’ trong truyền thuyết. Lam Linh Kiều, lại đây, ta truyền cho muội công phu Cổ Mộ!”
Lam Linh Kiều leo xuống, chạy lại. Nhất Long nói:
– “Muội nhìn xem nhé, ta chỉ làm một lần thôi!”
…
Một tiếng sau, Viên Không mặt đầy vết bầm, chỗ sưng, chỗ đỏ tấy, nói:
– “Đại sư, người nói chỉ một lần thôi, đây đã là lần thứ hai mươi, hự, a a a!”
Nhất Long nói:
– “Lam Linh Kiều, muội làm lại thử xem!”
Lam Linh Kiều nhảy lên, dùng một chiêu trong ‘Thiên La Địa Võng Thế’, tát liên tiếp vào mặt mấy thằng xui xẻo. Mấy tên còn lại làm bao cát cho Nhất Long dợt quyền cước, không ai chạy thoát được. Chẳng hiểu sao một lúc sau Tống Thanh Ngọc tham gia, Lục Quan Quan làm theo, Trình Tiêu cũng chạy vào. Từ Minh Nguyệt đảo mắt chán ngán, rồi xắn tay áo nhảy vào luôn cho đủ bộ.
Thành ra bao cát không đủ cho sáu người, Nhất Long đành đứng chỉ dạy từng chiêu cho Lam Linh Kiều.
Hai tiếng sau, xem chừng đấm đá tới mỏi cả tay, ai nấy ngồi phệt ra thở, chỉ có Lam Linh Kiều vẫn còn say sưa thử chiêu. Nhất Long nói:
– “Đến đây được rồi, chúng ta còn phải ăn trưa. Này Viên Không, kinh ‘Fú Kè Zhou’ thế nào?”
Viên Không kiệt cả sức, mở đôi môi sưng to như cá anh vũ, nói:
– “Kinh hay lắm ạ… đệ tử đã thấm đòn… khụ khụ… thấm nhuần Phật pháp, mời đại sư tha cho…”
Trải qua hai tiếng tập quyền cước, Lam Linh Kiều nắm được sơ bộ công phu phái Cổ Mộ, bây giờ nàng đã đủ sức so chiêu với mấy tên lâu la. Các nữ tử khác được đánh đấm một trận đã tay, phát tiết được phần nào oán khí trong lòng, thư thả ra không ít.
Nhất Long thầm gật đầu, ai nấy tươi vui thoải mái, trêu đùa nghịch ngợm đầy sức sống mới đúng là bầu không khí thích hợp cho những thiếu nữ như các nàng. Lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ, soi mói biểu lộ, nghiêm túc chăm chú thì chắc hắn bị dồn nén phát điên mất. Hắn nói:
– “Đã nghe kinh xong, thì trả thuyết giảng phí! Lưu lại tiền tài rồi cút! Rõ chưa!”
Viên Không biết Nhất Long nhân từ tha cho, gọi lũ đàn em lạy lục như gà mổ thóc, cảm tạ đại ân đại đức của ‘cao tăng’. Sau đó móc hết bạc trong người ra, dìu nhau đứng lên, thất tha thất thểu đi về. Giang hồ hiểm ác khó lường, chúng định bắt Nhất Long về nhốt vào ngục, nhưng không may gặp cao thủ. Dù sao còn mạng là tốt, tên nào cũng thấy may mắn trong lòng, thề từ nay không bao giờ ức hiếp kẻ lạ mặt đến trấn nữa.
Nhất Long cầm túi bạc lên lắc lắc, xem ra lộ phí lại rủng rỉnh thêm một ít, đỡ phải cân nhắc làm một việc gì đó kiếm tiền trên đường đến Tương Dương Thành. Các nhân vật võ hiệp chắc cũng vậy, chỉ cần lâu lâu hành hiệp trượng nghĩa một lần thì lộ phí lúc nào cũng dư dả, khỏi phải tính kế sinh nhai.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn, Lục Quan Quan nói:
– “Pho võ công ‘Fú Kè Zhou’ là cái gì, sao chưa thấy chàng kể về nó bao giờ?”
Nhất Long gãi đầu, thì thầm vào tai nàng mấy câu. Lục Quan Quan chợt đỏ mặt, tủm tỉm cười, đấm vào vai hắn một cái, nói:
– “Chàng thật là vô đạo đức, tục tĩu! Không thèm để ý tới chàng nữa!”
Thì ra ‘Fú Kè Zhou’ là tên bộ võ công của nhân vật Đường Tăng trong truyện Tây Du Ký Bựa, có nghĩa là ‘Fuck You’ trong tiếng Anh. Còn ‘Mó Dá Fú Kã’ là ‘Motherf*cker’, tục không thể tả nổi. Sau khi Lục Quan Quan trọng thương, Nhất Long thấy thời gian qua đã quá đàng hoàng, nếu mất đi nàng thì là mất mát lớn nhất trong đời, không gì bù đắp nổi. Thành thử hắn bắt đầu có tâm phóng túng, thả lỏng bản thân, tránh khỏi có tiếc nuối sau này.
Lam Linh Kiều nói:
– “Long ca ca, võ công đó là cái gì vậy, sao không dạy cho ta? Công phu Cổ Mộ thật khó a, không đấm đá thỏa thích bằng ‘Fú Kè Zhou’!”
Nhất Long nói:
– “Ta có một pho thần công, hiện chưa kham phá hết. Lúc nào có thời gian, ta sẽ truyền một phần cho muội, lúc đó muội sẽ thấy trên đời này chẳng có gì là khó nữa. Công phu là thứ dày công tu luyện, trước hết vững chắc căn bản đã, ngày sau sẽ