Gái Gú Việt Nam

Cha con ông bảo vệ – Tác giả 69deluxe

Phần 38
– Buông chúng tôi ra… Ông muốn làm gì? – Ngọc Lan tức tối cố dằng lại, nhưng dưới họng súng, cô bé và ba thằng học trò túm tụm trên chiếc bàn.

Ông Phương bước lên bàn kính, bước vòng ra sau lưng Ngọc Lan, khẽ xoay cô đứng đối diện với ánh mắt ngơ ngác của ba đứa học sinh.

– Tôi là một kẻ đã chết… Ha ha… Nhưng trước khi ra đi… Tôi muốn điên cuồng một lần… Tôi rất nhớ cơ thể em… Em biết không? – Ông Phương cúi xuống hôn lên gò má Ngọc Lan, mặt cô bé vô thức đỏ ửng lên vì lời nói của ông ta trước mặt bao nhiêu người.

Giọng ông ta vẫn ấm áp, nhưng lọt vào tai Ngọc Lan lại như tiếng vọng về từ địa ngục xa xôi. Bàn tay ông ta nóng hừng hực vuốt ve gò má mịn màn, chậm vuốt dọc chiếc cổ thon dài trắng ngần, làm cô khẽ rùng mình, nhắm mắt chịu đựng. Nhưng khi bàn tay ông ta luồn vào vạt áo choàng, Ngọc Lan giật mình ngăn lại.

– Tôi không muốn… Không bao giờ giữa tôi và ông sẽ phát sinh chuyện đó nữa… – Ngọc Lan mím môi kiên quyết kéo bàn tay ông Phương khỏi áo choàng của mình.

– Haizz… Tôi biết… Vì thế tôi mới kéo ba đứa này lên chơi với em… Em và ba đứa nó sẽ biểu diễn một màn đưa tiễn tôi lên đường… được chứ?

– Anh Phương… – Hiền Mai đứng phắt dậy giận dữ.

– Câm miệng… ngồi xuốnggg…

Hai mắt ông Phương long lên sòng sọc như muốn ăn tươi nuốt sống Hiền Mai. Cô mím môi, đôi mắt xinh đẹp chợt đỏ lên.

– Ông điên rồi… Tôi không bao giờ làm chuyện đó… Ông có uy hiếp mạng sống của ai cũng vô dụng… chúng tôi không bao giờ diễn trò bệnh hoạn đó cho ông xem đâu… Ông cứ bắn tôi đi… – Ngọc Lan gắt lên, mặt đỏ bừng tức giận.

‘Đoàng’.

Tiếng hét giận dữ của Ngọc Lan còn chưa dứt, thì một tiếng súng nổ đanh gọn thật lớn vang lên, làm cả đám người giật bắn người, màn nhĩ ong ong ù đặc.

– Á…

Thằng Kiên hai chân run như cầy sấy, nhìn xuống ống quần short phất phơ hiện lên một lỗ thủng tròn xoe. Vừa rồi, nó còn cảm nhận được cả hơi gió của đường đi viên đạn, sát đầu gối, xuyên qua quần, cắm vào bộ ghế salon sau lưng. Hạ thể nó vô thức nóng lên hừng hực, một dòng nước ấm lan ra ướt sũng, nhỏ ton ton xuống mặt kính. Thằng Kiên mặt đỏ bừng xấu hổ, nhưng chợt nhận ra không ai chê cười nó, mà mọi ánh mắt đều tức giận đổ dồn về ông Phương.

– Chỉ cần lệch hai phân… cuộc đời còn lại của thằng bé sẽ vĩnh viễn gắn liền với cái nạng… – Ông Phương xoay xoay khẩu súng không có đầu hãm thanh của Phương Trinh trên tay.

– Ông… Ông điên rồi… – Ngọc Lan tức giận đến run rẩy, nắm tay nhỏ nhắn siết chặt kềm nén.

– Bắt đầu đi… dài dòng quá rồi đấy…

Ông Phương vừa dứt lời, gã sát thủ sau lưng xăm xăm bước tới, họng súng đen ngòm chĩa vào đũng quần Kiên, Trung và Mạnh.

– Cởi quần… cởi áo… – Hắn nói bằng giọng khô cứng, ngọng nghịu.

– Nhưng mà… khoan đã…

Thằng Mạnh định phản khán, nhưng họng súng cứng ngắt lạnh buốt dí vào đầu, làm nó răm rắp nghe theo. Cả ba đứa lúng túng đỏ mặt cởi hết quần áo, tòng ngòng đứng trên bục kính giữa ánh mắt bao nhiêu người. Ngọc Lan bối rối sợ hãi, đây là giấc mộng hoang đàng tội lỗi ám ảnh nhất cuộc đời cô. Nhưng dường như nó sắp trở thành hiện thực trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Chợt cô nhận ra ánh mắt cảm thông từ hai người đàn ông, làm lòng cô được xoa dịu ấm áp.

– Bỏ tay… – Gã sát thủ ra lệnh cho ba thằng đứa thẳng người, bỏ tay xuống không được che hạ bộ.

Ngọc Lan nhắm chặt hai mắt, không muốn nhìn vào cơ thể rắn chắc trần truồng của ba đứa học trò ngay trước mặt mình. Ông Phương cúi xuống hôn lên vành tai Ngọc Lan, bàn tay ông chậm chậm luồn vào mép áo choàng, mân mê bầu vú căng tròn mát rượi của cô. Ngọc Lan mím môi, hơi thở dồn dập, kềm nén. Sợi dây thắt lưng buông lỏng, một bên vạt áo mở nhẹ sang bên.

Cơ thể cô bé run lên, sợ hãi. Một nửa thân thể cô trần trụi lộ ra, bầu vú trắng muốt bị bàn tay ông Phương nhào nặn ngay trước ánh mắt sững sờ của ba đứa học trò và cả đám người bên dưới. Khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc Lan đỏ bừng cúi gằm xuống, mí mắt nhắm chặt, tim cô bé đập dồn dập, hít thở khó khăn. Cô bé cố nghĩ đến những điều khác, điều gì đó trong sáng, tốt đẹp hơn, cố quên đi cảm giác ô nhục này.

– Không được che lại… Đứa nào che đậy… Tao bắn gãy chân…

Lời đe dọa của Ông Phương vang bên tai, làm Ngọc Lan bừng tỉnh. Cô mở mắt ra, đỏ mặt nhìn ba cái dương vật đỏ hồng của Kiên, Trung và Mạnh đang cương cứng chĩa về phía mình. Ngọc Lan hơi thở dồn dập, mặt cúi gằm nhìn hai vạt áo choàng của cô bị mở rộng sang hai bên, rơi xuống. Cơn gió mát lạnh làm cô rùng mình sợ hãi, hai mắt nhắm chặt lại.

Toàn bộ cơ thể tuyệt đẹp của Ngọc Lan trần truồng phơi bày trước ánh mắt của tất cả mọi người, bao gồm cả ba đứa học trò len lén nuốt nước miếng. Thằng Thiên, Phương Trinh và Hiền Mai đều quay mặt đi. Tuyết Nga lại mím môi suy nghĩ như cân nhắc điều gì đó. Riêng ông Lợi là hơi thở phì phò, như lò hơi sắp bùng nổ, ánh mắt căm thù chằm chằm nhìn người đàn ông đứng sau lưng Ngọc Lan. Ông Phương khẽ đẩy người Ngọc Lan nhích lên trước. Hai bầu vú cô căng tròn trắng muốt rung rinh trước ánh mắt vừa sợ hãi vừa thích thú của Kiên, Trung và Mạnh.

– Chạm thử đi… rất mềm mại… – Ông Phương vừa nói, hai ngón tay vừa se se nhẹ nhẹ hai chiếc núm vú đỏ hồng run rẩy của cô.

– Thằng khốn nạn… tao liều mạng với mày…

Ông Lợi chợt gầm lên, lao đến. Ông Phương không hề ngạc nhiên nhếch mép cười, như đã chờ đợi sẵn. Ông nâng súng lên chĩa thẳng vào khuôn mặt méo mó giận dữ của ông Lợi, bóp cò. Ngọc Lan hốt hoảng ôm choàng lấy cánh tay ông ta.

– Khôngggg…

‘Đoàng’.

Cả đám chết sững. Ông Lợi hai mắt đỏ bừng, bàn tay run run đưa lên mặt. Một vệt máu dài cắt ngang gò má ông, máu chảy dài nhỏ giọt. Nếu Ngọc Lan không kịp ngăn trở, viên đạn có lẽ đã ghim vào giữa trán ông ta.

– Đừng… đừng bắn nữa… đừng ngăn cản ông ta… ông ta điên rồi… – Ngọc Lan khóc ngấc, hét lên.

– Ông muốn xem phải không? Đượccc… để chúng tôi làm…

Ngọc Lan nghẹn ngào trần truồng quỳ xuống sàn kính ngay trước ba cái dương vật cong cớn dựng đứng của ba đứa học trò. Kiên, Trung và Mạnh giật bắn người bối rối lùi lại, tay che kín hạ bộ. Ba đứa sợ hãi nhìn xuống gương mặt xinh đẹp ướt đẫm nước mắt của cô giáo mình. Đôi môi Ngọc Lan run run muốn nói gì đó, nhưng tiếng nấc nghẹn ngào không thốt nên lời. Đột nhiên, một bàn chân trắng muốt trần trụi bước lên bục kính. Ngọc Lan và cả ông Phương ngạc nhiên nhìn sang. Đối mặt với họ là ánh mắt trong veo, điềm nhiên của Tuyết Nga.

– Không ngại em tham gia vào chứ? – Con bé hỏi nhỏ, khuôn mặt ửng đỏ, tay chậm chậm cởi quần áo.

– Ha… ha… hay lắm… càng đông càng vui… – Ông Phương khoanh tay thú vị nhìn con bé xinh đẹp đang cởi từng mảnh quần áo trước mặt mình.

Thằng Thiên từ phía sau dõi theo tấm lưng thon gọn của con bé, cảm xúc mâu thuẫn phức tạp. Nó biết sự hy sinh của Tuyết Nga sẽ giúp cho Ngọc Lan vượt qua được sự ô nhục về tâm lý này. Nhưng ngược lại, lòng nó lại khó chịu mất mát… Tuyết Nga xoay lưng về phía mọi người. Chiếc quần lót, mảnh vải cuối cùng trên cơ thể tuyệt đẹp của con bé, chậm chậm kéo tuột qua bờ mông lộ ra hai mép âm hộ đỏ hồng khít khao.

Ông Lợi hít một hơi như lấy bình tĩnh, quay mặt sang chỗ khác. Kiên Trung Mạnh ba đứa há hốc nhìn Tuyết Nga. Làn da bóng mịn, hai bầu vú to lớn cân xứng, hai chiếc núm vú đỏ hồng xinh xắn như hai nụ hoa, bờ eo thon gọn, uốn lượng theo bờ hông nở nang thành thục, cặp đùi tròn lẳng trắng muốt và cả vùng mu lông phơn phớt đỏ hồng. Cô bé quá xinh đẹp.

Đẹp đến nỗi chúng nhìn không chớp mắt, làm gương mặt cô bé đỏ lên ngượng ngùng. Dù cơ thể cô giáo Ngọc Lan cũng tuyệt đẹp, không hề kém, nhưng đối với cô, dù sao ba đứa c