Bí ẩn Thuận Kiều vs chung cư Trần Hưng Đạo – Tác giả Như Linh
– Các người chỉ là con người thôi… đúng là ta và các ngươi không có thù oán, nhưng là có duyên phận…
– Con người và ma quỷ làm sao có cái gọi là ‘duyên phận’, chỉ giỏi mơ hồ! Nói tóm lại, chúng tôi có thể giúp gì để bà hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của mình, bà nói đi.
– Đúng là ta có một điều ước chưa được thực hiện.” Mụ ta gật gật đầu, nhìn tôi: “Ta khi còn sống, cũng không có hôn ai, hay là ngươi hôn ta cho thỏa nguyện ước, thế nào?”
Mụ ta cười rất gian xảo, nhưng tôi cảm thấy nụ cười ấy như đang giễu cợt tôi.
– Bà… bà đùa à! Con người và ma quỷ không thể hôn nhau!
– Sao lại không thế? Cô gái, ngươi sinh vào giờ âm, ngày tháng năm sinh cũng thuần âm, mệnh cách đã định sẵn cả đời chỉ để hôn nhau với ma quỷ mà thôi…
Tôi như bị sét đánh, người tôi cứng đờ.
– Ý bà là sao?
Ngay cả ngày sinh của tôi, Mụ ta cũng biết.
Tôi nào cam chịu như vậy.
– Bà… chỉ biết ăn nói hàm hồ!
Mụ ta không thèm ép tôi nữa, phất tay một cái thì tách trà trước mặt biến mất, rồi đi vòng một vòng, miệng lảm nhảm:
– Khi còn sống, ta cũng là một mỹ nữ được vô số trai đẹp hâm mộ, nhiều như sao trên trời, ngươi có chắc là không muốn hôn môi ta phải không? Cơ hội đã qua thì không quay lại.
Tôi liều mạng lắc đầu, dứt khoát không muốn hôn mụ già trước mặt.
Mụ ta thở dài:
– Xem ra ngươi không bằng lòng thật. Ngừng lại vài giây, mụ ta tiếp tục nói:
– Nếu ngươi đã không bằng lòng, ta cũng không ép, nhưng có một vấn đề ngươi phải biết.
“Vấn đề gi?”
Quả nhiên là có giao kèo.
– Ta sẽ giúp hai ngươi thoát khỏi nơi này.
– Bằng cách nào… Bà mau nói đi…
Mụ ta bước đến gần tôi, vuốt ve mặt tôi một lúc rồi hôn lên môi tôi, bị hôn bất ngờ nên tôi vội đẩy mụ ta ra. Nhưng thật bất ngờ, mụ giữ chặt hai cánh tay tôi.
Tại thời điểm này, tôi phản ứng kịch liệt để thoát khỏi mụ nhưng vô ích. Thấy tôi bị cưỡng hôn, cô gái xông vào giải cứu.
Thấy bị quấy rầy, mụ ta buông tôi ra rồi vung tay tát thẳng vào mặt cô gái như sấm sét khiến cô gái bị húc thẳng vào tường.
Với cơ thể yếu ớt của mình, làm sao có thể chịu được một cú đánh của mụ ta, vì thế cô gái ọc ra một ngụm máu và ngất đi.
Thấy vậy tôi liền chạy lại và đỡ cô ấy dậy và lên tiếng.
– Này, bạn có sao không, mau tỉnh lại đi…
– Hừ… nó vẫn còn sống chưa chết đâu, ngươi đừng có lo lắng quá.
Tôi quay sang nhìn mụ ta rồi quát tháo.
– Mụ muốn gì nói mau…
– Ta muốn hôn nhau với ngươi…
– Nếu tôi không muốn thì sao?
– Nếu không đừng trách ta độc ác, bây giờ ta hỏi lại có muốn hôn nhau vs ta không…
Tôi ôm lấy cô gái vào lòng rồi lên tiếng.
– Không bao giờ, mụ nằm mơ đi, đồng thời tôi cũng không thực hiện lời ước muốn của bà…
Thấy tôi từ chối không đồng ý hôn nhau với mụ khiến cho mụ ta tức giận gầm lên…”chết đi con nhỏ không biết đ̓